Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Về 90, Tôi Trở Thành Tiểu Yêu Tinh Của Tên Côn Đồ Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

“Kỷ ca xảy ra chuyện rồi.”

Vương Tráng lớn giọng nói: “Ông chủ công trường quỵt tiền lương, Kỳ ca xảy ra xô xát với họ, không kìm chế được liền đánh nhau, bây giờ đang ở bệnh viện.”

Thẩm Dao trong lòng hoảng hốt, xoay người vào nhà lấy tiền.

Nhưng cảnh tượng này rơi vào mắt Vương Tráng chính là cô không quan tâm đến sống chết của Kỳ ca, lập tức bênh vực lẽ phải: “Thẩm Dao, cô có còn lương tâm không, Kỳ ca kiếm tiền chẳng phải là vì cái gia đình này sao? Bây giờ Kỳ ca xảy ra chuyện, cô lại khoanh tay đứng nhìn?"

Xinh đẹp để làm gì? Lòng dạ rắn rết!

Tội nghiệp Kỳ ca hiện tại còn đang ở bệnh viện!

Giọng anh ta rất lớn, kinh động đến hàng xóm xung quanh, không ít người mở cửa hóng chuyện.

Thẩm Dao cầm tiền ra, khóa cửa, giọng nói sốt ruột: “Bệnh viện nào?"

Vương Tráng ngẩn người: “Hả?”

Thẩm Dao hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế: “Tôi hỏi anh, bệnh viện nào!"

“Bệnh viện thị trấn.”

Nhận được câu trả lời chắc chắn, Thẩm Dao lập tức chạy đi.

Vương Tráng gãi đầu, trên khuôn mặt rám nắng tràn đầy khó hiểu.

Không phải nói quan hệ của Kỳ ca và Thẩm Dao không tốt sao?

Vậy mà Kỳ Dạ Thần xảy ra chuyện Thẩm Dao lại lo lắng chạy như bay, không hề để ý bản thân còn đang mang thai.

Cuối cùng Vương Tráng đưa ra kết luận:

Chị dâu vẫn quan tâm Kỳ ca.

……

Thẩm Dao lên đến lầu hai thì nhìn thấy Kỳ Dạ Thần đang cúi đầu ngồi trên ghế, bên mặt và người bê bết máu.

Cô vội vàng bước đến bên cạnh anh, kiểm tra từ trên xuống dưới, xem anh bị thương ở đâu: “Bị thương ở đâu? Để em xem.”

Kỳ Dạ Thần lắc đầu, đứng dậy, dìu cô ngồi xuống ghế, giải thích: “Không phải máu của anh.”

Nghe vậy, Thẩm Dao thở phào nhẹ nhõm.

Cảnh sát sau khi hiểu rõ sự việc, liền nói với Thẩm Dao: “Ông chủ nợ lương, tuy là có nguyên do, nhưng cũng không thể động tay động chân đánh người. Vì là Kỳ Dạ ThầnKỳ ra tay trước, nên tiền thuốc men bên cô phải chịu trách nhiệm.”

Kỳ Dạ Thần rõ ràng không phục với kết luận này, quay người định cãi lý thì bị Thẩm Dao ngăn lại.

“Ngồi im.”

Cô ấn Kỳ Dạ Thần xuống ghế, đứng dậy nói với cảnh sát: “Vâng, tiền thuốc men chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm, làm phiền mọi người rồi.”

Sau khi cảnh sát hòa giải xong rời đi, Kỳ Dạ Thần không nhịn được nữa, trực tiếp nói: “Em làm gì vậy?”

Thẩm Dao biết trong lòng anh có bực bội, thản nhiên đáp: “Em đang giải quyết vấn đề.”

“Ai cho em tự ý quyết định? Thẩm Dao, em cho mình là ai?” Kỳ Dạ Thần lạnh lùng nói, đáy mắt lạnh băng.

Thẩm Dao không nói gì, yên lặng nhìn anh.

Hai người giương cung bạt kiếm.

Lâu sau, Thẩm Dao mới lên tiếng: “Không bồi thường tiền thuốc men, anh muốn vào đồn cảnh sát bị giam giữ? Để lại vết nhơ trong hồ sơ à?”

“Cho dù có bị giam giữ, cũng không cần em lo.” Kỳ Dạ Thần âm trầm nói.

Thẩm Dao tức giận bốc hỏa: “Được, sau này anh có chết ở ngoài đường cũng không liên quan gì đến tôi, về nhà liền ly hôn!”

Nói xong, cô giận dỗi bỏ đi.

Kỳ Dạ Thần nhìn bóng lưng cô rời đi, mím chặt môi, tâm trạng cực kỳ tồi tệ.

“Kỳ ca.”

Lưu Nghị áy náy nói: “Xin lỗi, rõ ràng là vì em, hại anh và chị dâu cãi nhau, chị dâu bây giờ đang giận lắm, chờ chị ấy nguôi giận, em sẽ giải thích với chị ấy.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc