Hắn không biết phải làm gì, đuổi Lâm Thanh Nhã đến tỉnh khác cũng chỉ vì sợ Dung Ngọc nhìn thấy cô ấy sẽ nhớ lại những tin đồn tình cảm.
Đúng rồi, tin đồn!
Trong đầu Phó Hàn Xuyên chợt lóe lên một ý tưởng, hai từ này ngay lập tức khiến hắn nắm bắt được điều gì đó.
Những chi tiết bị bỏ qua và những điểm không hợp lý chợt liên kết lại, mọi chuyện trong phút chốc đã có được một lời giải thích hợp lý nhất.
Thẩm Nghi!
“Đi Thẩm thị.”
“Vâng, Phó tổng.” Trợ lý lập tức đảo hướng.
Tập đoàn Thẩm thị.
Thẩm Nghi đang nghe báo cáo từ nhóm dự án, thì thư ký vội vàng gõ cửa bước vào.
“Thẩm tổng, Phó tổng tập đoàn Phó thị đến, sắc mặt không tốt lắm.”
“Đã biết, dẫn anh ta vào. Nhân tiện bảo tất cả nhân viên trong văn phòng giám đốc tránh ra đi.”
Thẩm Nghi đóng tài liệu lại, sắc mặt không đổi ra lệnh.
Người khác dù có cảm thấy nghi hoặc nhưng cũng không dám nói gì, nhanh chóng rời khỏi văn phòng giám đốc, trong văn phòng to như vậy chỉ còn lại Thẩm Nghi.
“Thật là đáng tiếc …”
Thẩm Nghi đứng dậy đi đến trước cửa sổ lớn, nhìn xuống những tòa nhà nhỏ bé dưới chân, trong mắt là một bầu không khí âm lãnh đen tối.
“Thẩm Nghi! Cậu có phải hay không đã sớm biết!” Phó Hàn Xuyên đầy mặt giận giữ xông vào.
Thẩm Nghi không hề ngạc nhiên trước phản ứng của Phó Hàn Xuyên, anh từ từ xoay người lại nhìn Phó Hàn Xuyên, khinh thường nói:
“Thì sao? Không phải chính cậu tự ngu ư, trách được ai.”
Thẩm Nghi từ lâu đã không vừa mắt Phó Hàn Xuyên, chỉ cần nghĩ đến Yểu Yểu và hắn ta là bạn bè thuở nhỏ, anh đã thấy cực kỳ khó chịu.
“Cậu là không thèm giả vờ nữa nhỉ, cậu đã thích cô ấy từ bao giờ rồi!”
Phó Hàn Xuyên híp mắt lạnh giọng chất vấn.
“Phải cảm ơn cậu đấy.” Như thể nhớ lại điều gì đẹp đẽ, trên gương mặt thanh tú của Thẩm Nghi hiện lên vẻ dịu dàng, từng chữ từng câu chậm rãi nói: “Tôi đã yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên.”
“Thẩm Nghi, cậu còn biết xấu hổ hay không, cô ấy là vị hôn thê của tôi, là của tôi! Cậu là kẻ thứ ba, hiểu không!”
Phó Hàn Xuyên không muốn thừa nhận rằng chính mình đã cho Thẩm Nghi cơ hội nhìn, hắn tiến lên túm chặt lấy áo của Thẩm Nghi, tức giận mắng.
Thực ra, Phó Hàn Xuyên rất ít khi xúc động như vậy, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc Thẩm Nghi đã cản trở hủy hoại hôn sự của hắn với Ngọc Nhi, hắn liền căm ghét vô cùng.
“Ha,” Thẩm Nghi cười lạnh một tiếng, thuận thế tháo kính ném xuống sofa bên cạnh, không chút né tránh mà nhìn thẳng vào hắn, “Phó Hàn Xuyên, cậu có quên rằng hai người đã hủy hôn rồi không, mà cậu còn chính là người hủy hôn?”
“Cậu!”
Kế tiếp, không biết ai là người ra tay trước, cũng không biết ai là người đấm trước, dù sao hai người đàn ông không vừa mắt nhau rất nhanh đã lao vào đánh nhau, ra sức đánh đối thủ, không còn chút thể diện nào.
Thư ký đang núp ngoài cửa nghe thấy tiếng đập phá trong phòng, không kịp nghe lời Thẩm Nghi, vội vàng gọi trợ lý của Phó Hàn Xuyên đến.
Hai người vừa mở cửa bước vào, liền bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng.
Trong văn phòng hỗn độn, mọi thứ có thể đập đều đã bị đập, hai thanh niên cao lớn ngồi dưới đất, mỗi người đều bị thương không ít, thậm chí còn chảy máu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
