Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vạn Người Mê Luôn Bị Cưỡng Chế Yêu Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Thấy hai người còn muốn tiếp tục đánh nhau, họ vội vàng tiến lên tách hai người ra.

“Thẩm tổng, ngài bớt giận.”

“Xin bớt giận, Phó tổng.”

Hai người run rẩy khuyên can, lòng cũng có chút lo lắng, sợ rằng Phó Hàn Xuyên và Thẩm Nghi sẽ quay lại đấm họ một cái.

“Thẩm Nghi, thu hồi tâm tư bẩn thỉu của cậu đi. Cô ấy chỉ có thể là của tôi.”

Phó Hàn Xuyên lau vết máu ở khóe miệng, ánh mắt độc ác nhìn Thẩm Nghi.

“Đúng không? Cậu tự tin quá đấy.” Thẩm Nghi lạnh lùng hừ một tiếng, nhìn hắn với vẻ khinh thường.

“Ha. Đợi mà xem. Đừng quên, chính Ngọc Nhi là người đầu tiên đề cập đến hôn sự này, người chiếm được trái tim cô ấy mới là người chiến thắng cuối cùng.”

Phó Hàn Xuyên vừa dứt lời, sắc mặt Thẩm Nghi lập tức chuyển sang lạnh băng.

Thấy vẻ mặt khó chịu của Thẩm Nghi, Phó Hàn Xuyên cười nhạo một tiếng trong lòng.

Dù Thẩm Nghi có tính toán thế nào đi nữa cũng không sao, chỉ cần Ngọc Nhi yêu hắn, hắn sẽ không so đo với Thẩm Nghi.

Thẩm Nghi chăm chú nhìn bóng dáng Phó Hàn Xuyên rời đi, trong mắt một mảnh lạnh lẽo.

Dù anh có hận Phó Hàn Xuyên đến đâu, cũng không thể không thừa nhận lời nói của hắn đã đâm một nhát vào trái tim anh.

Như lời hắn đã nói, điều cản trở Thẩm Nghi từ trước đến nay không phải là hôn ước của họ, mà là tình cảm của cô.

Phó Hàn Xuyên thật ra nhắc nhở anh.

Ông Lục vừa mới đi dạo về, liền thấy Phó Hàn Xuyên đứng trong phòng khách.

Ông Lục không thèm nhìn hắn, tự mình ngồi xuống ghế sofa uống trà.

“Ông Lục…”

Quản gia Lục nghe theo âm thanh liền nhìn về phía Phó Hàn Xuyên, lần đầu tiên nhận thấy trên gương mặt của vị thiên chi kiêu tử này hiện vẻ lấy lòng.

Quản gia không khỏi cảm thấy tò mò.

Ông Lục thông minh đến mức nào, ngay khi nghe thấy Phó Hàn Xuyên lại đến, ông đã đoán được lý do.

“Ông Lục, hôm nay cháu đến đây để xin lỗi về việc đã làm phiền ông và Ngọc Nhi hôm đó.”

Phó Hàn Xuyên thấy ông Lục không nói gì, trong lòng biết ông vẫn đang tức giận vì chuyện hắn hủy hôn, nhưng dù thế nào hắn cũng muốn ở bên Ngọc Nhi.

“Hừ.” Ông Lục lạnh lùng hừ một tiếng, thổi hơi nóng trên tách trà, không thèm tiếp lời Phó Hàn Xuyên.

“Ông, mọi lỗi lầm đều là do cháu, ông có quyền giận cháu, cho dù có đánh cháu cũng là điều cháu phải chịu. Chỉ là…”

Phó Hàn Xuyên quan sát sắc mặt của ông Lục, từ từ nói ra.

“Đủ rồi, ít nói nhảm đi, cậu cứ nói thẳng cậu đến đây làm gì.” Ông Lục không kiên nhẫn cắt ngang, hỏi thẳng.

Nhìn sắc mặt và giọng điệu của ông Lục, Phó Hàn Xuyên biết ông đã đoán ra mục đích của mình.

Nếu ông Lục đã biết mục đích của hắn mà vẫn chưa đuổi hắn đi, liệu điều đó có phải là hắn vẫn còn hy vọng?

Phó Hàn Xuyên suy nghĩ một chút, thành thật nói:

“Ông à, không giấu gì ông, vài ngày trước cháu tình cờ gặp Ngọc Nhi, cháu đã yêu em ấy từ cái nhìn đầu tiên.”

“Cháu biết trước đây bản thân bị mù, đã phụ lòng mong mỏi của hai gia đình. Nhưng cháu thề, cháu thật lòng yêu em ấy.”

“Ông, xin ông cho cháu một cơ hội nữa. Cháu sẵn sàng trao tặng mọi thứ cho Ngọc Nhi, cháu thề, cháu sẽ yêu thương em ấy suốt đời. Cháu…”

“Đủ rồi!”

Phó Hàn Xuyên chưa nói xong đã bị tiếng quát giận dữ từ cửa ngắt lời.

“Thành Châu, sao cháu đã về rồi?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc