Khi xác nhận rằng Lâm Thanh Nhã không bị khó khăn vì hắn, Phó Hàn Xuyên cũng không muốn quan tâm đến chuyện của Lâm Thanh Nhã nữa, vì bây giờ điều quan trọng nhất là tìm được cô ấy.
Phó Hàn Xuyên đang chuẩn bị rời đi thì vô tình nhìn vào chỗ ngồi trống, lập tức bị màu tím nhạt quen thuộc thu hút sự chú ý.
“Cái này của ai!”
Hắn nhặt chiếc khăn tay màu tím nhạt bị chủ nhân vô tình để quên trên ghế, gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Thanh Nhã nói.
“Đây, đây là của tiểu thư Dung để lại, Phó tổng, nếu không thì anh đưa cho tôi đi, tôi sẽ chuyển cho tiểu thư Dung.”
Lâm Thanh Nhã cảm thấy lo lắng trước sự thay đổi tâm trạng khó hiểu của Phó Hàn Xuyên, luôn cảm thấy hắn có chút đáng sợ.
“Cô nói nó là của Dung Ngọc…”
Giọng nói của Phó Hàn Xuyên mang theo vài phần run rẩy.
Nếu chiếc khăn tay này là của Dung Ngọc, thì có nghĩa là cô gái vừa rồi là...
Không!
Phó Hàn Xuyên tự lừa dối mình không dám tin điều này có thật.
Nhưng ngay giây phút tiếp theo, trợ lý vội vàng chạy đến đã đánh thức hắn.
“Phó tổng, điều tra được rồi.”
Trợ lý cẩn thận nhìn sắc mặt của Phó Hàn Xuyên, có chút do dự không biết có nên nói ra những gì vừa tìm thấy hay không.
“Nói.”
“Người vừa rồi là tiểu thư Dung Ngọc.” Cuối cùng trợ lý vẫn quyết định nói ra.
“Ong” một tiếng, Phó Hàn Xuyên cảm thấy đầu óc mình ngay lập tức trống rỗng.
Hắn đến tột cùng làm cái gì!
Rõ ràng hắn đã từng có tư cách quang minh chính đại ở bên cô ấy, nhưng hắn lại tự tay phá hủy tất cả.
Nỗi hối hận vô tận như sóng gió cuồn cuộn trong lòng hắn, Phó Hàn Xuyên cảm thấy tim mình như bị xé nát, cơn đau âm ỉ từ trái tim lan tỏa khắp cơ thể.
“Không có gì cả.” Lâm Thanh Nhã cau mày nhìn sắc mặt bất thường của Phó Hàn Xuyên, trong lòng không ngừng suy nghĩ.
‘Gã khốn này đừng nói là gặp tiểu thư Dung rồi chứ? Trách không được lại có vẻ mặt hối hận như vậy. Chậc, cũng không nhìn gương xem mình có xứng không.’
Lâm Thanh Nhã căm giận nghĩ thầm, bỗng nhớ lại cuộc trò chuyện với Dung Ngọc vừa rồi, cảm thấy người đẹp thực sự hồ đồ, làm sao lại thích Phó Hàn Xuyên.
Phó Hàn Xuyên là người kiêu ngạo, bất cần và rất tự phụ, chưa bao giờ là người dễ sống chung, trong mắt cô, Phó Hàn Xuyên hoàn toàn không phải là người xứng với Dung Ngọc.
Nghĩ như vậy, Lâm Thanh Nhã không muốn nói với Phó Hàn Xuyên về cuộc trò chuyện của cô với Dung Ngọc, để tránh hắn ta đắc ý sau khi nghe được.
“Hừm, hy vọng đúng là không có gì, nếu không…”
Phó Hàn Xuyên liếc nhìn cô một cách hờ hững, ánh mắt chứa đựng đe dọa không thể xem thường.
Lâm Thanh Nhã bị ánh mắt của hắn làm cho lạnh sống lưng, nhưng vẫn nghếch cổ phủ nhận.
“Vào thứ hai tuần sau, cô đưa báo cáo đến chi nhánh thành phố.”
Phó Hàn Xuyên chỉ nói một câu rồi bước ra ngoài.
“Đúng là chó!” Lâm Thanh Nhã chửi rủa, nhưng không thể không chịu khuất phục trước sự uy hiếp của Phó Hàn Xuyên.
Bên trong xe.
Phó Hàn Xuyên nắm chặt chiếc khăn tay lụa.
Chiếc khăn tím nhạt thêu một nhành mai trắng, thanh nhã dịu dàng như chủ nhân của nó.
“Ngọc Nhi…”
Phó Hàn Xuyên không nhịn được đã đưa khăn tay lên mũi hít mạnh, cảm nhận hương thơm lạnh lẽo thoang thoảng, như thể cô đang ở trong lòng ngực hắn, Phó Hàn Xuyên lập tức mắt đỏ hoe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















