Cái gọi là tài mạo song toàn, cũng khó trách hắn trở thành rể hiền khó kiếm trong cảm nhận của thế gia quý tộc trong Kinh Thành.
“Sao hôm nay thế tử lại trở về ạ?” Nàng hỏi, chóp mũi ngửi được mùi rượu.
“Có việc.” Cung Thác đưa ra hai chữ, con ngươi ngăm đen phản chiếu bóng hình nữ tử xinh đẹp.
Dưới ánh đèn, cần cổ thon dài tinh tế mà yếu ớt, đầu ngón tay mới chạm đã để lại vệt đỏ, mềm mại vô cùng. Giữa cổ áo nhiều lớp, một đoạn nhỏ xương quai xanh hiện ra, làm cho người ta muốn nhìn trộm khung cảnh nhấp nhô bên dưới.
Ở chung năm năm, Vô Song có thể cảm nhận được cảm xúc của Cung Thác, hắn không thích nói chuyện là đang không vui trong lòng. Những lúc thế này, thông thường nàng sẽ yên lặng không nói gì, ngoan ngoãn làm theo ý hắn, mặc hắn trêu đùa mình như trêu mèo.
Hắn là chủ tử, là kẻ thống trị tuyệt đối. Nàng là một nô tỳ, dù sao tồn tại cũng phải dựa vào hắn.
Nhưng nàng cũng hiểu rõ rằng tình cảnh của mình càng ngày càng bất ổn.
Lời nói của Thu ma ma còn ở bên tai, ý tứ bà ta ra sao, nàng đều biết hết. Nàng cũng suy nghĩ, liệu Cung Thác có biết chuyện này hay không, đây là ý của hắn ? Còn mình nên đi bao lâu mới được?
“Vô Song.” Cung Thác gọi một tiếng, tay nắm chặt cằm nữ tử, thân hình hữu lực nghiêng về phía trước, tiến đến trước mặt nàng: “Suy nghĩ gì thế?”
Hai mắt Vô Song cong lên, dứt khoát nghiêng đầu, một nửa khuôn mặt nhỏ dán lên lòng bàn tay hắn: “Không có gì.”
“Sau này.” Cung Thác hơi ngừng lại, đây là thói quen của hắn: “Trời lạnh không cần đi ra ngoài, ở lại trong viện, có một số việc không phải nhất thiết phải là ngươi đi làm.”
Ý hắn là chuyện nàng đi tới Hướng Dương Viện, mà nàng trở về quá muộn.
"Ta biết.”
“Ta trông ngươi như không nghe lọt tai.” Cung Thác cười nhẹ một tiếng, theo sau chóp mũi động đậy: “Người ngươi thơm như vậy, ngươi dùng Bách Phức Hương Lộ?”
Vô Song gật đầu, vành tai nóng lên, không biết là do hắn vừa niết vành tai nàng, hay là do Noãn Các quá nóng. Thứ tinh dầu hoa kia là do Cung Thác tìm thấy ở phiên bang, nghe nói nữ tử nơi đó dùng khi tắm gội, có thể làm da mịn màng, mùi hương sẽ thấm vào vân da.
Nói đến thứ này, nó không giống như để chăm sóc nữ tử, mà càng như là dùng để lấy lòng nam tử…
Nàng bị kéo đứng lên ở trước người hắn, bàn tay hữu lực nắm lấy eo nàng, mùi hoa nhành nhạt quanh quẩn bên mũi.
“Đang ở trong phòng, ngươi không cần mặc mấy bộ quần áo khó coi như vậy.” Trong giọng Cung Thác có vài phần ghét bỏ, hắn dùng tay kéo cái áo khoác vừa dày vừa nặng của Vô Song ra, ném vào góc tường.
Vô Song cả kinh nhắm mắt lại, theo bản năng bám lấy hai vai hắn, người đột nhiên nhẹ tênh. Rồi sau đó nàng nhanh chóng mở mắt ra, không còn cảm xúc nào có thể nhìn thấy.
Lửa than trong phòng cháy rất to, bỏ đi sự dày nặng u ám bên ngoài, bên trong nữ tử trông đến là kiều diễm bắt mắt.
Bộ váy màu đỏ mềm mại ôm sát thân hình mảnh mai, vài sợi tóc rối rũ xuống, rối vào nhau trên cần cổ. Khóe mắt nàng ửng đỏ, bên trong đó chứa đầy sức quyến rũ không thể diễn tả thành lời.
Ai cũng nói thế tử của phủ Ân Viễn Bá là người tài giỏi, đoan chính cẩn thận. Vô Song biết, khi đóng cửa lại, nam nhân lại có một bộ dạng khác, giống một con dã thú không biết thỏa mãn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
