Căn phòng yên lặng trong chốc lát, bếp lò phát ra âm thanh lách tách rất nhỏ.
Thu ma ma sửng sốt, sau đó thử nói một câu: “Phu nhân muốn đưa Vô Song đi?”
Triệu thị buông tiếng thở dài, nhàn nhạt nói: “Thế tử nhân hậu hiếu thảo, lúc trước lão bá gia mất, nó nói sẽ giữ đạo hiếu ba năm. Hiện giờ ba năm đã qua, nó cũng cập quan, cũng đến lúc nên thành hôn rồi.”
Nghe bà nói như thế, trong lòng Thu ma ma hiểu rõ. Thật ra không phải chỉ đơn giản là bảo Vô Song tránh đi vài ngày mà là muốn tống cổ nàng đi. Bây giờ làm như vậy, sợ là phu nhân muốn thăm dò ý thế tử.
Cũng đúng, thế tử đón dâu, trong phòng lại giữ một nô tỳ quyến rũ được nuông chiều, thật sự là khó coi.
Hình như Triệu thị có hơi mệt mỏi, tay bà gác lên giàn trồng hoa, tràng hạt đụng vào thành chậu thành một tiếng giòn vang: “Năm sau nên tìm cho nàng ta một nơi tốt thôi.”
Nghe vậy, Thu ma ma khe khẽ hít một hơi.
Nơi tốt? Một nô tỳ sẽ còn chỗ nào để đi chứ?
.
Khi Vô Song trở về An Đình Viện đã là đêm khuya, cửa viện mở một nửa, bên trên treo hai cái đèn lồng lắc lư trong gió tuyết.
Đi bộ cả đường về, người nàng đã sớm lạnh thấu xương, mệt mỏi đến mức tay chân cứng lại.
Bà trông cửa ra đón nàng, tay bà chỉ vào phòng chính: “Thế tử ở Noãn Các.”
Bếp lò đang cháy, nàng vừa đi vào, luồng nhiệt ấm áp ập vào mặt. Vô Song ngửi được mùi hương nam tử quen thuộc, nàng nhẹ tay đóng cửa rồi quay đầu lại nhìn người đang ngồi trên trường kỷ.
Cánh tay trái của người đàn ông nọ gập lại tỳ lên tay ghế, hai mắt hơi khép, lưng thẳng tắp. Ngọn đèn mờ được thắp lên cũng không đủ để thấy vẻ mặt của hắn.
“Thế tử.” Nàng gọi khẽ một tiếng, hông hơi cong.
Thấy hắn không mở miệng, Vô Song ngồi xổm bên cạnh chỗ để chân, dựa vào bên cạnh chân người nam nhân, muốn giúp hắn cởi giày. Tóc dài tình cờ rơi xuống, quét qua bàn tay đang đặt trên đầu gối của nam nhân nọ, tựa như lông vũ nhẹ nhàng lướt qua.
Giày nam nhân nọ rất nặng, lại còn dính nước tuyết, cởi ra có hơi tốn sức.
Mới cởi được một nửa, gò má Vô Song bị thứ gì nhẹ nhàng lướt qua, trong nháy mắt sau đó, cổ nàng bị người bắt chẹt, bụng ngón tay thô ráp chậm rãi chuyển động, vân vê sau mang tai nàng, tạo ra sự tê ngứa nói không nên lời.
Chỗ hiểm bị người kia khống chế, Vô Song không khỏi run lập cập, ngã ngồi lên chỗ để chân.
“Đi đâu vậy? Về muộn đến vậy mà.”
Giọng nói lạnh nhạt của nam nhân truyền đến từ trên đầu nàng, mà lực trên ngón tay kia lại nặng thêm một chút.
Bấc đèn lay động, mạ lên Noãn Các một lớp màu nhu hòa như nắng chiều đổ xuống.
Ngón tay vờn bên cổ nàng khi nhẹ khi nặng, Vô Song rụt người về.
“Phu nhân phân hai cô bé tới An Đình Viện, ta đến Hướng Dương Viện một chuyến, khi trở về gặp gió lớn.” Nàng dịu dàng trả lời, chất giọng mềm nhẹ như nước, hay như tiếng hát.
Nàng nói xong, ổn định hông, hai chân cũng gấp lại ngồi quỳ trên chỗ để chân, váy lụa chồng lên thành vài nếp nhăn, lưng trùng hợp mà dựa vào cẳng chân nam nhân. Nàng ngoan ngoãn ngẩng mặt, khóe môi là ý cười nhàn nhạt, đối diện với đôi mắt sâu lạnh lùng kia.
Mặc dù nàng đã ngày đêm đối diện với Cung Thác năm năm nay, Vô Song vẫn sẽ cảm thán vì gương mặt của người đàn ông này. Lang quân nho nhã, anh anh ngọc lập. Hắn nhậm chức trong quân đội, không có cảm giác gầy yếu của đám con cháu thế gia bình thường, từng câu từng chữ nói ra đều chứa sức mạnh chỉ thuộc về hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
