Ban đêm tuyết cuốn đầy trời, gió lạnh gào thét, thiên địa thành một vùng hỗn độn.
Cây mai đỏ trong góc viện nghiêng ngả loạng choạng, bông tuyết lạnh băng đậu lên nhụy mai, nương nhờ nơi mềm mại, dính chút mùi hoa, từ từ đọng đầy cành.
Năm nay lạnh hơn rất nhiều so với năm trước, tuyết cứ rơi thành từng đợt một, không biết khi nào mới đợi được mùa xuân ấm áp tới. Tới khoảng nửa đêm về sáng, trận tàn sát bừa bãi mới thoáng ngừng lại.
.
Hôm sau, trời vừa hửng sáng, người hầu ở dãy nhà sau đã dậy, bận rộn chuẩn bị dọn dẹp.
Tuyết rơi tròn hai ngày, bọn họ phải mau chóng dọn dẹp đường đi trong phủ cho các chủ tử đi đường thuận tiện. Ngoài trời lạnh lẽo tới mức cứng hết tay chân, bọn họ cũng chỉ có thể rụt cổ đi ra ngoài, để lại dấu chân chỗ sâu chỗ nông trên mặt đất.
Khi đi qua phòng chính, mỗi người bọn họ đều nhẹ tay nhẹ chân, sợ mình sẽ đánh thức chủ tử đang nghỉ ngơi. Không ai muốn chịu phạt trong thời tiết này.
Mấy cô bé mới tới thường tò mò, hay len lén nhìn về phía phòng chính. Ngoài cửa có hai bà tử đứng, chờ được gọi bất cứ lúc nào.
“Song tỷ tỷ không ở chung phòng người hầu với chúng ta, tỷ ấy cũng được coi như chủ tử của An Đình Viện ạ?" Thiền Nhi hỏi bà tử bên cạnh.
Bà tử trừng mắt nhìn nó: “Ăn nói cẩn thận kẻo có ngày ngươi bị cắt lưỡi đấy. An Đình Viện chỉ có một chủ, người đó là thế tử.”
Thiền Nhi sợ tới mức che miệng lại, mắt mở to, nó ngoan ngoãn cầm chổi đi ra ngoài viện.
Trong phòng chính, tấm màn mỏng trước giường mờ mờ ảo ảo, trong phòng tràn ngập hương thơm ấm áp.
Vô Song vùi đầu trong tấm chăn mềm xốp, nghe thấy tiếng động rất nhỏ bên ngoài. Ngón tay nàng bấu lấy mép giường, nỗ lực ổn định hơi thở hỗn loạn.
Cánh tay vòng trên eo rút ra, ngay sau đó tấm màn được vén lên. Cung Thác xuống giường, lấy áo khoác mặc lên người.
Vô Song nhẹ nhàng thở ra, bàn tay vốn đang nắm chặt chậm rãi buông ra. Chầm chậm, nàng chống người ngồi dậy.
“Là nha đầu mới tới, có một đứa là người ở huyện bên cạnh nhà ta.” Nàng nhìn bóng lưng nam nhân, giọng nói mềm mại có hơi khàn.
Cung Thác tùy tiện thắt đai lưng, quay đầu lại: “Nhớ nhà?”
Vô Song kéo khéo khóe môi, sự mệt mỏi làm giọng nàng trở nên uể oải: “Tuy rằng người nhà ta đều không còn, nhưng rốt cuộc nơi đó vẫn là quê nhà, ta sẽ nhớ nó.”
Cả đời này của nàng, thời gian đẹp nhất đại khái là lúc nàng ở quê hương, có người nhà yêu thương nàng, tuổi nhỏ không có ưu sầu. Chỉ là năm ấy có một trận lũ lụt, nàng không còn gì nữa…
Cung Thác không tỏ ý kiến, cất bước đi ra ngoài: “Ngươi không cần dậy.”
Cung Thác dừng lại, nhìn sắc trời, trong lòng tính canh giờ: “Làm sao vậy?”
Vô Song xuống giường, chân trần dẫm lên bệ kê chân, hít vào một hơi: “Về sau ta rời đi Bá phủ, liệu thế tử có thể khai ân, cho phép Vô Song về quê không?”
Nàng biết, trong Bá phủ chưa từng có vị trí cho nàng. Mặc dù người khác nói nàng được yêu chiều, được Cung Thác che chở, nhưng nàng xưa giờ cũng chỉ là một nô tỳ, dùng tốt thì cho chút ân thưởng, nhưng lỡ có một ngày nào đó nàng chắn đường chủ tử, nàng cũng sẽ bị đuổi đi không thương tiếc.
Mấy năm qua, nàng đã sớm nhìn thấu tất cả. Cuộc trò chuyện với Thu ma ma hôm qua cũng chứng thực chuyện này.
Nàng nhìn Cung Thác quay lại, đi tới trước người nàng. Ánh mắt hắn thâm trầm, nàng hoàn toàn không nhìn thấu hắn đang suy nghĩ cái gì.
“Vô Song.” Cung Thác giơ tay, ngón tay cuốn lấy tóc nàng: “Đã bao lâu rồi ngươi không đi ra ngoài? Ngươi biết ngoài kia bây giờ trông như thế nào sao? Ngươi rời khỏi nơi này thì tồn tại bằng cái gì?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
