“Thăm người thân?” Vô Song âm thầm cân nhắc hai chữ này, hơi kinh ngạc.
“Tạ ơn phu nhân rủ lòng thương.” Vô Song ngẩng đầu mỉm cười: “Vừa lúc ngày hôm trước dì có gửi một phong thơ tới, gọi ta về thăm nhà.”
Giọng nói nàng vẫn êm ái mềm mỏng như trước, nàng cứ vậy mà đồng ý.
Lòng Thu ma ma an tâm hơn một chút. Nếu nàng biết điều thì không gì tốt hơn, giảm bớt không ít chuyện phiền toái. Nếu nàng không biết điều, nghe không vào, tóm lại là sẽ phải chịu kết cục thảm hại.
Bà ta nghĩ như vậy, sắc mặt cũng nhẹ nhàng hơn nhiều, nói lảng sang chuyện khác: “Ngươi là hầu cận lâu năm của thế tử, nhớ dạy dỗ mấy nha đầu mới tới nhiều hơn chút, đều phải có quy củ.”
Vô Song gật đầu thưa vâng, đưa tay ra nhét một vật vào tay người kia: “Trời lạnh, làm phiền ma ma rồi.”
Thu ma ma rũ mắt, lòng bàn tay mở hé ra một khe hở, nhìn thấy một cây trâm bạc, rất đặc, cầm cũng hơi nặng tay.
“Khụ.” Hắng giọng một cái như để che đậy, Thu ma ma nhanh nhẹn cất cây trâm vào trong tay áo: “Tháng Chạp có nhiều sự kiện, hôm sanh thần phu nhân cũng mời không ít phu nhân và tiểu thư khác, chúng ta bận tới mức chân không chạm đất, loạn thật sự. Qua mấy ngày này rồi ngươi về nhà cũng được.”
Được nhắc khéo như vậy, trong lòng Vô Song cũng đã hiểu rõ mọi chuyện. Trong phủ có lời đồn rằng Cung Thác chuẩn bị nghị thân, đây là đã bắt đầu rồi sao?
Những lời này của Thu ma ma, kỳ thật là ý của phu nhân, bảo nàng tránh đi chỗ khác.
Trên danh nghĩa là ngày sanh thần, nhưng thực tế là để xem xét thê tử tương lai của Cung Thác, mà sự tồn tại của nàng cũng trở nên chướng mắt. Thường ngày nàng không được ra bên ngoài, người bên ngoài cũng không ai biết nàng, nhưng nếu những phu nhân tiểu thư đó đi vào trong phủ, dù cố ý hay vô tình, tóm lại họ cũng sẽ dò hỏi về nàng.
Vậy thì chẳng phải sẽ làm cho người ta khó chịu sao?
Thu ma ma đạt được mục đích, chỉ vào cái bàn bên cạnh: “Trời lạnh, ngươi chép hai trang là về được rồi.”
Vô Song vâng dạ, tiễn người tới tận cửa.
Vừa ra khỏi cửa, Thu ma ma lập tức trở về nhà chính.
Trong phòng, Bá phu nhân Tống thị cả người quý khí, cổ tay treo một chuỗi tràng hạt, tay thì đùa nghịch hoa thủy tiên trên giàn: “Nàng ta đồng ý chứ?”
“Nàng ta còn nói phu nhân rất chu đáo ạ.” Thu ma ma nhanh nhẹn đứng sang một bên, cười đáp lời: “Phải nói rằng Vô Song là đứa hiểu chuyện, nếu là những nha đầu có tâm tư riêng kia, làm gì có ai nghe lời như vậy?”
Tống thị nhẹ nhàng nhếch mi mắt, tay rũ xuống: “Nàng ta ở cùng thế tử được mấy năm rồi?”
Thu ma ma tính thử: “Năm năm trước, khi thế tử về phủ, là phu nhân tự mình chọn nàng ta. Khi ấy các nha đầu khác trong tối ngoài sáng đều dùng mưu kế, chỉ có nàng ta yên lặng đứng ở chỗ cuối cùng.”
Nhắc tới chuyện này, dường như Triệu thị cũng hồi tưởng lại ngày đó. Chọn Vô Song là vì bà cảm thấy nàng an phận, chỉ là khi đó nàng vẫn chưa trưởng thành hoàn toàn, trông có hơi gầy gò. Vốn nghĩ rằng sau đó có người khác thích hợp hơn thì đưa qua tiếp, không ngờ rằng đã qua 5 năm, nàng vẫn yên ổn mà ở lại trong phòng thế tử.
“Trông nàng ta quá mức...” Triệu thị đồng tình với lời Thu ma ma, nhưng bà cũng có những lo lắng của mình: “Thế tử cưới nương tử, trong phòng vẫn nên sạch sẽ thì hơn, cũng là thể hiện thái độ cho chính thê.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
