Vô Song cũng thắc mắc trong lòng. Một tháng trước Cung Thác rời kinh, lĩnh quân đi đóng quân ở núi Cọp cách ở phía tây cách Kinh Thành cả trăm dặm, vốn dĩ nói là cuối năm mới trở về.
Năm nay phía tây châu phủ gặp hoạ, trải qua đại hạn trăm năm một lần, vô số ruộng tốt khô nứt, không thu hoạch được gì. Mắt thấy rất nhiều nạn dân chạy nạn tới Kinh Thành, Kim Thượng phái hắn tới đó để khai thông và ổn định nạn dân, để tránh việc toàn bộ người dân đều vọt vào Kinh Thành, tạo thành hỗn loạn.
Sao hôm nay hắn lại đội tuyết trở về? Đã vậy trong phủ còn không có tin tức gì cả.
“Song tỷ tỷ, thế tử có tốt tính không ạ?” Thiền Nhi lại hỏi.
“Hắn?” Vô Song hơi giật mình.
Cung Thác? Tốt tính sao?
Thiền Nhi ừ một tiếng, đôi tay câu nệ xoắn vào nhau: “Trước khi tới đây ta có nghe người ta bàn tán, nói thế tử là lang quân xuất sắc nhất, đối nhân xử thế rộng lượng lễ độ.”
Vô Song không biết nên trả lời như thế nào, tuy rằng nàng không ra phủ được, nhưng nàng biết ai ở Kinh Thành cũng đều biết đến Cung Thác, mọi danh hiệu êm tai đều được đặt lên hắn.
Dòng dõi thế gia, mười tuổi đi theo cậu ruột tới quân doanh biên thành rèn luyện, chưa tới nhược quán đã dựa vào bản lĩnh để ngồi lên vị trí Hữu Trung Lang của Cấm quân. Là người tài giỏi như vậy, hắn cực kỳ được Kim Thượng coi trọng, người sáng suốt đều có thể nhìn ra tiền đồ của hắn sáng láng đến nhường nào. Đối lập với phủ Ân Viễn Bá và danh tiếng có chút hỗn loạn, thanh danh của vị thế tử này lại tốt đẹp đến bất ngờ.
Bóng tối dần xuống, Vô Song nhìn bầu trời xám xịt, bông tuyết nhỏ bé rơi xuống trên mặt nàng, phỏng chừng trận tuyết này vẫn chưa thể dứt.
Nàng đi vào một căn nhà, bên trong đó, trên bàn đã bày sẵn bút mực giấy viết.
“Ngươi nhìn xem, không tìm ra được nha đầu nào biết viết chữ trong cả Hướng Dương Viện, còn phải nhờ Song cô nương tới giúp.” Thu ma ma cười cười, đứng bên cạnh bàn.
“Ma ma cứ đùa.” Vô Song đóng cửa lại, xoay người đi đến bên cạnh bếp lò rồi ngồi xuống, nhặt móc sắt trên mặt đất lên chọc than trong lò.
Theo ngọn lửa nhảy múa, một luồng nhiệt vụt ra, chiếu rọi một bên má lúm xinh đẹp như hoa.
“Song cô nương chớ vội làm việc.” Thu ma ma dựa vào cái ghế bên cạnh bàn, tay đặt lên đầu gối: “Ngươi lại đây ngồi đi, chúng ta nói mấy câu.”
Vô Song đứng lên, lau khô tay, cười đứng trước mặt người kia: “Ma ma có việc gì ạ?”
Nàng đi đứng nhẹ nhàng, vòng eo như một đóa sen chập chờn trong nước, lại như cành liễu non mới mọc ngày xuân, mang theo sự quyến rũ không nói được thành lời.
Hai hàng lông mày của Thu ma ma hơi hơi cau lại, âm thầm đánh giá cô nương được thế tử nuôi trong phòng 4-5 năm.
Trang điểm coi như ngay ngắn, tóc búi đơn giản, không có quá nhiều trang sức, chỉ có hai cây trâm hoa mai bằng đồng cắm nghiêng. Nhưng dù có mộc mạc giản dị đến mấy thì cũng khó mà giấu được nhan sắc khuynh thành kia. Da như sứ mỏng, mặt mày như vẽ. Có lẽ là do trời lạnh, chóp mũi và hai má nàng vì nhiễm lạnh mà ửng đỏ, làm tăng thêm nét yêu kiều động lòng người.
Cô bé ngây ngô chất phác lúc trước lại có thể thoát xác thành mỹ nhân như bây giờ. Mi mắt khẽ cong lên, sự quyến rũ hấp dẫn người ta cũng theo đó hiện ra.
Quần áo mộc mạc vốn dĩ không thể đè ép được sự kiều diễm của người.
Thu ma ma gác lại chung trà, mặt không đổi sắc: “Ngươi vẫn luôn hầu hạ thế tử, phu nhân biết ngươi vất vả, nay đã gần tết, ngài ấy có lòng cho phép ngươi về nhà thăm người thân mấy ngày.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
