“Thế tử…” Vô Song nhìn hắn, khóe miệng bất lực mấp máy hai cái, lại không biết nên nói gì.
Có tiếng bước chân hướng tới bên này, Cung Thác lui một bước về sau, khôi phục sự lạnh lùng đàng hoàng thường ngày.
Vô Song đỡ tường đứng lên, túm lại ống tay áo xốc xếch, thuận thế đi phía sau Cung Thác, đi theo bước chân hắn, tựa như không có gì xảy ra.
Người đi tới trên đường là hai vị thứ công tử trong phủ. Bọn họ nhìn thấy Cung Thác đi ra từ trong ngõ thì cung kính lui qua một bên, chào hỏi hắn.
Ân Viễn Bá ham mê nữ sắc, nạp nhiều thiếp thất, con cái đông đúc, xưa nay cũng gọi là tranh đấu gay gắt. Cung Thác không có cảm giác thân cận gì với mấy người huynh đệ này, gật đầu một cái xem như đáp lại.
Vô Song dừng chân, hành lễ với hai thứ công tử, uyển chuyển nhẹ nhàng lả lướt, sau đó tiến lên đuổi theo người kia.
Mỹ nhân rời đi, hương thơm nhẹ nhàng của nữ tử ở lại. Hai vị công tử không nhịn được mà nhìn theo nàng. Mặc dù biết là người của thế tử, nhưng không ảnh hưởng tới việc bọn họ suy nghĩ bậy bạ trong lòng. Rốt cuộc cũng là giai nhân khó gặp.
Cung Thác như cảm nhận được, quay đầu lại lạnh lùng quét mắt. Hai người ngượng ngùng cúi đầu, nhanh chân xoay người rời đi.
Góc mắt nhìn thấy nữ tử yên lặng đi theo, bước chân nhẹ nhàng như một cái bóng nhỏ: “Sau này không được nói chuyện rời đi.”
Tâm trí Vô Song phức tạp vô cùng, không phân biệt được rõ là buồn hay vui, biểu cảm trên mặt lại không thay đổi: “Thưa vâng.”
“Nhớ là được.” Cung Thác vừa lòng cong môi: “Nếu nói ra, rút đầu lưỡi.”
Để lại những lời này, hắn đi ra hành lang. Cách đó không xa, thủ hạ của hắn đang đợi.
Vô Song trở về An Đình Viện một mình. Nàng đoán được chuyện này sẽ không dễ, lại không nghĩ nó khó tới vậy. Đầu tiên, muốn đi ra ngoài bức tường cao này à khó như lên trời.
Nàng muốn lấy lại khế ước bán thân từ chỗ Tống phu nhân, nhất định phải thuận theo ý đối phương; nhưng thái độ của Cung Thác bên này đã nói rõ cho nàng rằng, hắn mới là chủ nhân của nàng, trói chặt cả người nàng…
Ngực nghẹn một hơi, gió lạnh thổi làm nàng đau đầu, nàng đơn giản là về trong phòng mình rồi đóng cửa.
Trong phòng nàng ấm áp, nha đầu Thiền Nhi làm xong việc sẽ chạy tới đây, Xảo Nhi thành thật hơn chút, nó sẽ ngồi tiếp chuyện các bà tử.
Thân thể Vô Song không thoải mái, nàng ngồi dựa lên giường, tay thêu khăn. Linh hoạt xe chỉ luồn kim, hình một con thỏ con dần hiện ra. Đây là bức thêu nàng hứa tặng cho Cung Diệu Hàm.
Căn phòng này của nàng dựa vào tường Đông của phòng chính. Vì để tiện hầu hạ, ở giữa còn có một cánh cửa thông hai bên. Bình thường của đóng chặt, khi Cung Thác trở về sẽ được mở ra.
Nơi này không quá lớn, nhưng cũng có hai gian trong ngoài. Gian trong dùng làm phòng ngủ, một chiếc giường chiếm hơn phân nửa phòng, bên cửa sổ đặt một cái bàn trang điểm; gian ngoài đặt một cái bàn vuông nhỏ, hai cái ghế dựa, cũng coi như dùng để tiếp đãi người khác.
Con bé nói rất nhiều, kể lại tất cả những gì nó chứng kiến bên ngoài, vừa nói vừa thở dài lắc đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

