Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tỳ Nữ Tuyệt Sắc Muốn Bỏ Trốn Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

“Thành Đông?” Vô Song biết nơi đó là khu bình dân, đại khái dân chạy nạn đều được sắp xếp ở bên đó. Còn khu vực quý tộc cư trú có quan binh tuần tra mỗi ngày, đương nhiên sẽ không để bọn họ tới đây.

“Đúng vậy.” Thiền Nhi gật đầu, tay đưa lên cạnh lò sưởi: “Trước khi ta vào phủ có nghe nói bên đó có dịch bệnh, không ít người bị quan binh mang ra ngoài thành.”

Vô Song thêu mấy mũi, đặt khăn trở về khay: “Trời lạnh như này, bọn họ chịu thế nào được?”

Nghe đến đây, dường như nàng đã hiểu vì sao Cung Thác đột nhiên về Kinh. Hẳn là chỗ núi Cọp đã tương đối ổn định, Kim Thượng sợ dịch bệnh khuếch tán trong Kinh Thành, bèn gọi hắn trở về xử lý.

Hai người lại nói thêm mấy câu, rốt cuộc Thiền Nhi còn nhỏ, chuyện biết được không nhiều, cũng không rõ vài sự kiện lớn.

.

Hôm sau, Vô Song đi thăm Phán Lan.

Sau khi nàng dọn ra khỏi viện của Lão Bá gia, nàng bị phân tới viện của đại công tử Cung Đôn.

Hai người tìm một góc tường khuất gió, Vô Song mang một hộp thuốc trị nẻ tới cho Phán Lan. Năm nay lạnh khác thường, lần trước gặp mặt, nàng phát hiện tay Phán Lan bị tổn thương do giá rét.

Phán Lan cười nhận lấy, cảm kích nói lời cảm tạ: “May mà có ngươi, nếu không cái tay này của ta phải sưng thành củ cải.”

Bị lời này chọc cười, Vô Song cười ra tiếng: “Khéo thật đấy, hậu viện An Đình Viện có lu muối rau, để ta mang về muối.”

“Không thành công đâu, ban đầu một nhóm có mấy người, giờ chỉ còn thừa hai ta.” Phán Lan giả vờ giấu tay ra sau lưng, sau đó nói: “Chỗ đại công tử không tồi, việc ở nơi đó cũng không quá khác, không mệt.”

Lời này nói ra, Vô Song biết Phán Lan muốn để mình yên tâm.

Nhưng cái tên Cung Đôn đó, nàng luôn không yên tâm cho lắm. Hắn ta là con trai của Trần di nương, cũng là con đầu lòng của Ân Viễn Bá. Chuyện này vốn cũng không có gì, nhưng tính kỹ ra thì có hơi loạn.

Ban đầu Trần di nương là nương tử của một vị thứ huynh của Ân Viễn Bá, khá là xinh đẹp. Sau này thứ huynh chết sớm, vẫn là Ân Viễn Bá lúc ấy vẫn là thế tử lại nạp người ta vào phòng, biến người ta thành thiếp thất của mình, sau này lại có Cung Đôn. Trong bóng tối, luôn có người nói Cung Đôn không phải con ruột Ân Viễn Bá, Ân Viễn Bá cũng không để ý nhiều đứa con trai này. Dần dà, tính tình Cung Đôn cũng có hơi kỳ quặc, không thích nói chuyện, ánh mắt âm u làm người khác cảm thấy đáng sợ.

“Dù thế nào, ngươi đều phải cẩn thận chút.” Vô Song dặn dò, chóp mũi cảm thấy không quá dễ thở, hít mũi một cái.

Phán Lan thôi cười, quan tâm hỏi: “Ngươi sợ lạnh thì đừng đi ra ngoài, về phòng uống chút canh gừng đi.”

Vô Song có hơi không thoải mái, cũng không biết có phải do nàng đứng chờ ngoài Hướng Dương Viện rất lâu không, hôm nay sáng sớm tỉnh dậy, cơ thể nàng luôn khó chịu vô lực.

Vô Song và Phán Lan tránh qua một bên.

Tư Thư Dung nhìn hai nữ tử đang cúi đầu, khóe môi cong lên thành nụ cười: “Vô Song?”

“Tiểu thư Thư Dung.” Vô Song ngẩng đầu.

Ánh mắt hai người giao nhau, nhìn thẳng vào mắt đối phương. Không biết vì sao, Vô Song thấy được sự thương hại ở trong mắt người kia.

Tư Thư Dung cười cười, không nói gì nữa, mang theo nha hoàn bà tử đi về trước.

Người đã đi xa, Phán Lan không nín được, túm tay áo Vô Song: “Ngươi có nghe nói không? Vị biểu tiểu thư này về sau là phu nhân thế tử đó. Ta cảm thấy ánh mắt nàng ta nhìn ngươi không đúng lắm, ngươi phải cẩn thận đấy.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc