Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hắn chậm rãi đi qua, trực tiếp lướt qua nàng, không nhìn nàng, cũng không nói một chữ.
Vô Song cúi đầu, góc áo nam tử chợt lóe qua, để lại hơi lạnh nhàn nhạt. Ngón tay nàng siết chặt, xoay người đuổi kịp.
Sắc trời tối dần, gió lạnh thổi xuyên qua con đường giữa hai bức tường viện, kéo theo tiếng vang ù ù.
Chợt, Cung Thác đi phía trước dừng chân. Vô Song dừng bước không kịp, suýt chút nữa đụng phải lưng hắn, bèn nhanh chóng né sang một bên. Ai ngờ chân không đứng vững, suýt nữa thì đập vào tường.
Lúc này, một bàn tay nắm chặt cổ tay của nàng, kéo nàng một cái trở về chỗ cũ.
Đến khi nàng kịp phản ứng lại thì đã bị Cung Thác nhấc ra trước mặt hắn.
Mắt hắn hơi rũ xuống, nhìn không ra hỉ nộ, môi mỏng nở nụ cười lạnh lùng: “Vô Song, ngươi muốn làm cái gì?”
Cổ tay Vô Song phát đau, lực tay nam nhân lại nặng hơn chút, tựa như muốn bẻ gãy xương nàng: “Là ta muốn về nhà một chuyến.”
Nàng ngập ngừng nhỏ giọng nói. Nàng biết bây giờ hắn không vui là vì người vốn luôn nghe lời như nàng lại đột nhiên không vâng lời, không được sự đồng ý của hắn đã trực tiếp đi xin ân thưởng từ Tống phu nhân.
Nhưng khế ước bán thân nằm trong tay Tống phu nhân, dù sao thì nàng cũng phải lượng sức mà làm. Cung Thác không biết, quan hệ của hắn với Tống phu nhân có lạnh nhạt thế nào thì cũng là mẫu tử cùng huyết thống, còn nàng thì sao? Cái gì cũng không có.
Mấy năm nay chứng kiến đã quá nhiều, ngàn vạn lần đừng gửi hy vọng cho người nào hết. Chờ tới khi nàng già nua nhăn nheo, thân thể này không còn hoàn mỹ, đương nhiên cái gọi là yêu chiều của Cung Thác sẽ biến mất. Huống chi, nhìn là biết Tống phu nhân sẽ không tha cho nàng.
Suy nghĩ của nàng rất đơn giản, chỉ là muốn tồn tại mà thôi.
“Về nhà?” Cung Thác giận quá hóa cười, lại không nhìn ra chỗ nào vui vẻ: “Cái nhà đó đáng giá cho ngươi trở về thăm? Vô Song, ngươi nghĩ ta sẽ tin sao?”
Vô Song buông tiếng thở dài. Ở với nhau nhiều năm, Cung Thác biết rõ ràng hết thảy về nàng, đương nhiên hắn sẽ không tin nàng muốn về thăm người thân. Mà nàng hiện tại cũng chỉ có một cái cớ này, nàng không quen biết ai trong Kinh Thành.
“Ta không nghĩ vậy.” nàng rũ mi mắt, giọng nói khàn khàn: “Sắp tới Tết rồi, ta về thờ cúng phụ mẫu.”
“Thờ cúng?”
Trong nháy mắt tiếp theo, cổ tay Vô Song được buông ra, cằm lại bị nâng lên, một lần nữa đối diện với đôi mắt hẹp dài kia.
“Ta không biết ngươi đang sợ cái gì?” Cung Thác môi mỏng khẽ mở, bụng ngón tay miết lên cánh môi mềm mại của nữ tử, giọng điệu nhẹ hơn chút: “Ngươi là người của ta, trong phủ ngoài phủ có thay đổi như thế nào, đều sẽ có chỗ cho ngươi dung thân. Lòng can đảm của ngươi nhỏ như vậy, mới nghe một hai câu đồn đại đã cảm thấy trời sập?”
Trong nhà đang nghị thân cho hắn, câu rời đi khó hiểu của nàng từ hai ngày, lại tới lời Cung Diệu Hàm nói hôm nay, hắn đoán là nàng đang lo cho cuộc sống sau này. Mà hắn cần phải cho nàng một viên thuốc an thần. Một tiểu cô nương mà thôi, không phải hắn không nuôi nổi.
Nhìn gương mặt mềm mại của nữ tử, đôi mắt yêu kiều như hồ thu, vòng eo thon dưới tay hắn càng là mềm nhẹ như liễu, mỗi một chỗ đều chạm tới tim hắn. Thấy nàng không nói chuyện nữa, chút tức giận của hắn cũng theo đó tan đi.
“Được rồi, trở về phòng thôi.” Hắn hít sâu một hơi khí lạnh, xua đi khô nóng trong lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


