Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tương Lai Tôi Thật Thảm Chương 28: Nó Xứng Sao?

Cài Đặt

Chương 28: Nó Xứng Sao?

10 giờ tối.

Dương Tuyết Ngọc đích thân pha một ly sữa bò, mang vào phòng Giang Tắc Linh.

“Mẹ.”

Giang Tắc Linh ngẩng đầu, đang ngồi trước bàn học.

“Bài tập vẫn chưa làm xong à?”

Dương Tuyết Ngọc bước đến cạnh bàn, đặt ly sữa bò vào tay con gái.

Giang Tắc Linh đón lấy, tiện tay đặt ly sữa sang một bên, ánh mắt vẫn dán chặt vào đề toán đang làm dở:

“Vẫn còn một chút nữa ạ.”

Dương Tuyết Ngọc trầm ngâm:

“Đừng tự ép mình quá. Con học cũng đã tốt lắm rồi, cần biết nghỉ ngơi điều độ nữa chứ.”

“Thứ hai đã là rất tốt rồi. Trong lớp con, cái cậu Lý Cẩn kia, người ta chỉ có mỗi thành tích là nổi bật thôi, con không cần nhất định phải đuổi kịp cậu ta.

Người ta vì thành tích quá xuất sắc nên mới được đặc cách vào trường con, con còn muốn so với cậu ta thì cũng không dễ đâu, mỗi người đều có điểm mạnh riêng của mình.”

Giang Tắc Linh không nói thêm gì nữa. Mẹ cô ta không hiểu ý trong câu nói của cô ta.

Cô ta không phải là muốn giành hạng nhất, cô ta chỉ muốn mãi mãi là người đứng thứ hai.

Còn lý do… Cô ta hiếm khi nở một nụ cười cay đắng.

Dương Tuyết Ngọc mải nghĩ chuyện riêng, không chú ý đến cảm xúc thoáng hiện trong mắt con gái:

“Tắc Linh, con tạm gác bài vở lại chút đi, mẹ có chuyện muốn nói với con.”

Giang Tắc Linh nhíu mày:

“Chuyện của Giang Tắc Khâm?”

Dương Tuyết Ngọc gật đầu:

“Con có nhận ra không, hôm nay Giang Tắc Khâm lúc ngồi ăn cơm, thái độ hoàn toàn khác với lúc ở nhà chúng ta.

Không giống như con nói hôm trước rằng nó chỉ biết lạnh lùng, khó gần.”

Giang Tắc Linh buông bút xuống:

“Con thấy rồi. Hôm nay nó hận không thể quỳ gối trước mặt ba, ba nói gì là nó gật đầu lia lịa.

Còn làm bộ như muốn cùng con sống hòa thuận, thân thiết như chị em ruột. Nó xứng sao?”

“Cho nên mình càng không thể lơ là cảnh giác với nó! Vài hôm trước mẹ đã bắt đầu cho người điều tra về nó.

Con ở trường cũng để ý thử xem, sau khi tan học nó không về nhà thì đi đâu? Mẹ cứ có linh cảm… Giang Tắc Khâm không đơn giản đâu.”

Giang Tắc Linh cúi đầu suy nghĩ một lát:

“Con biết rồi, mai con sẽ bảo Phương Minh Mính đi theo dõi thử.”

Dương Tuyết Ngọc gật đầu:

“Cũng được, đầu óc Phương Minh Mính tuy không nhanh nhạy lắm, nhưng được cái trung thành, để con bé đi là được.”

**

Sáng sớm hôm sau.

Phương Minh Mính ở nhà ăn sáng xong, ra cửa theo thói quen định gọi taxi đến trường.

Nhưng chợt nhớ ra mình bị viêm màng túi, trong người chẳng một xu dính túi, chỉ có đúng tờ 50 tệ phải nộp cho Giang Tắc Khâm.

Cô thở dài với trời cao, quay lại nhà, lục lọi hũ đựng tiền lẻ trong phòng khách, moi được mấy đồng xu đủ đi xe buýt.

Sáng sớm, ai nấy đều tất bật đi làm, đi học, trên xe buýt trật ních. Phương Minh Mính bị chen lấn đến choáng váng .

Khó khăn lắm mới tới được trạm dừng, cô lao lực xuống xe.

Thật đúng là muốn mạng!

Không lẽ ngày nào sáng ra cũng phải khổ sở thế này sao?

Người ta bảo buổi sáng mà tâm trạng tốt thì cả ngày sẽ suôn sẻ, còn nếu sáng ra đã mệt mỏi thì cả ngày chỉ toàn xui xẻo thôi!

Vậy chẳng phải từ nay về sau, mỗi ngày cô đều phải vác vận xui trên người sao?

Giang Tắc Khâm đáng chết! Đồ biến thái! Kẻ điên! Đồ vô lại!

Đến cả tiền tiêu vặt của tùy tùng cũng không tha! Cậu ta thật sự không biết xấu hổ! Thật sự không biết xấu hổ!

Cô làm tùy tùng cho cậu ta, coi như đang làm việc thuê cho đi, cậu ta không trả lương thì thôi, lại còn bắt cô làm không công nữa à? Đây là cái luật gì thế này?

Phương Minh Mính thở ngắn than dài bước vào cổng trường.

Vẫn là Giang Tắc Linh tốt hơn.

Ít nhất người ta hào phóng. Không những không lấy tiền tiêu vặt của cô, mà còn cho cô thêm nữa.

Cô nhớ những ngày tháng được theo Giang Tắc Linh tiêu xài thoải mái. Muốn ăn gì thì ăn, muốn mua gì thì mua.

Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, cô vừa nghĩ tới Giang Tắc Linh, liền thấy người đang đứng ngay dưới tầng một cạnh cầu thang, trông như đang đợi cô?

Phương Minh Mính khựng lại, luôn cảm thấy sau khi theo phe Giang Tắc Khâm, mỗi lần đối mặt với Giang Tắc Linh đều có chút không tự nhiên và áy náy.

Nhưng chuyện này cũng không thể trách cô được, cô là kiểu người gì chứ. Dĩ nhiên là đầu phục kẻ nào có thể cười đến cuối cùng rồi!

Cỏ đầu tường, chính là cô Phương Minh Mính đây. Cô luôn luôn cảm thấy, nếu thật sự có cỏ đầu tường, vậy thì chắc chắn đối tượng nguyên mẫu chính là cô, may mắn sống sót.

Cô điều chỉnh lại cảm xúc, lập tức chạy đến nịnh nọt:

“Tắc Linh tỷ, buổi sáng tốt lành nha!”

Giang Tắc Linh cao hơn Phương Minh Mính một cái đầu, từ trên cao liếc nhìn cô một, gật đầu:

“Chào buổi sáng.”

Phương Minh Mính nhìn sắc mặt đối phương, dè dặt hỏi:

“Tắc Linh tỷ tìm tôi có chuyện gì sao?”

“Đi với tôi ra sân thể dục một chút, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

“À…”

Cô đảo mắt một vòng, linh cảm rằng nhiệm vụ nằm vùng của mình sắp phát huy tác dụng rồi đây.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc