Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tương Lai Tôi Thật Thảm Chương 27: Nhìn Đi, Cả Nhà Ai Cũng Diễn Giỏi.

Cài Đặt

Chương 27: Nhìn Đi, Cả Nhà Ai Cũng Diễn Giỏi.

Cô nghĩ nếu tiền mà có linh trí, chắc chắn nó cũng không muốn rời đi đâu, vì túi cô thật sự rất ấm áp.

Nhưng mà, cô phải để lại ấn tượng tốt với Giang Tắc Khâm! Tuyệt đối không thể để cậu phải mở miệng đòi tiền.

Cô nhất định phải chủ động giao nộp.

Cô lấy tiền ra, quyến luyến mà vuốt nhẹ vài cái, nắm chặt trong tay, bước đến dừng lại bên cạnh Giang Tắc Khâm.

Thầy giáo kia cùng với Giang Tắc Khâm đồng loạt quay sang nhìn cô.

Cô chớp chớp mắt:

“Em chào thầy ạ. Em nghe thấy thầy đang giảng bài toán, mà đề này em cũng không làm được, em có thể nghe cùng bạn học này được không ạ?”

Thầy giáo nam nhìn cô một cách ôn hòa:

“Em hình như không phải học sinh lớp thầy?”

Phương Minh Mính lắc đầu:

“Thưa thầy, em học lớp 6.”

Thầy gật đầu:

“Đề luyện tập này khá khó, có thể sẽ không phù hợp lắm với các em. Nhưng nếu em muốn nghe thì cứ ngồi bên cạnh nghe cùng cũng được.”

Phương Minh Mính gật đầu thật mạnh, tươi cười xán lạn:

“Vâng ạ!”

Giang Tắc Khâm lắc đầu, xem như cô không tồn tại.

Mục tiêu ban đầu của cô vốn chính là cậu.

Cô chỉ nghe chưa đến một phút, liền cúi đầu kéo kéo vạt áo đồng phục của cậu.

Giang Tắc Khâm liền kéo vạt áo trở lại, không thèm để ý đến cô.

Cô cũng không tức giận, cúi đầu, một tay cẩn thận kéo nhẹ túi áo của cậu ra, tay kia thì nhét tiền vào.

Sau khi làm xong, cô giả vờ như không có chuyện gì, đứng thẳng dậy, ngẩng đầu lên nghe tiếp một lúc, cảm thấy giống như đang nghe thiên thư.

Vì thế cô lặng lẽ rút lui.

**

Giờ đọc sáng vừa kết thúc, Phương Minh Mính liền chạy như bay về phòng học.

Cô lao về chỗ ngồi, lập tức móc điện thoại ra, mở WeChat.

Tui là Phương đây: Giang ca ~ tôi nhét tiền vào túi cậu rồi đó, cậu thấy chưa?

Đợi trong chốc lát, Giang Tắc Khâm vẫn không trả lời cô.

Cô liền biết. Những nhân vật có địa vị cao đều xuất hiện sau cùng, sao có thể trả lời tin nhắn sớm được chứ?

Thế là cô đành đi tìm Du Tâm Điểm để nhắn tin.

Tui là điểm tâm tui ngọt nhất: Ha ha ha ha ha, chép phạt 50 lần ha ha ha ha!

Tui là điểm tâm tui ngọt nhất: Xem cậu còn có thời gian mà hãm hại người khác nữa không!

Tui là Phương đây: Điểm Tâm, tớ chuẩn bị nhờ cậu giúp chuyện này nè~

Tui là điểm tâm tui ngọt nhất: Phương Minh Mính! Cậu có còn lương tâm không, rõ ràng lỗi là do cậu không nghiêm túc học hành, phạm lỗi trong giờ, sao lại muốn người khác gánh chịu hậu quả thay cậu?

Tui là Phương đây: Bởi vì tui là tiểu nhân mà~

Vừa gửi tin xong, bên Giang Tắc Khâm liền có thông báo tin nhắn mới. Cô lập tức rời khỏi khung chat với Du Tâm Điểm, chẳng thèm quan tâm đến những dòng oán trách đầy tức giận của cô bạn.

Tam Điểm Thủy: Ừm.

Tui là Phương đây: Giang ca ~ tối nay cậu có việc gì phải làm không?

Tam Điểm Thủy: Tôi có việc, cậu về nhà đi.

Tui là Phương đây: Dạ, vậy tôi về nhà ~ nếu Giang ca có việc gì thì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào nhé, tôi đảm bảo gọi là tới ngay!

Sau đó, Giang Tắc Khâm không nhắn lại nữa.

Cô trừng mắt nhìn điện thoại một lúc, rồi trong giờ nghỉ liền đi tìm một con quạ đen xui xẻo, bắt đối phương giúp mình chép lại bài 50 lần.

Đối phương trước kia từng mắng Giang Tắc Linh, sau lại bị Phương Minh Mính tìm người dọa nạt, nên giờ chỉ có thể ngoan ngoãn, sợ sệt mà đồng ý giúp Phương Minh Mính.

Cô cảm thấy rất hài lòng, quay về chỗ ngồi. Nghĩ rằng chuyện bên phía Giang Tắc Linh cũng không thể để chậm trễ, cô liền đi tới trước mặt Giang Tắc Linh để quét chút độ tồn tại.

Giang Tắc Linh cũng bảo rằng buổi tối có việc.

Thật kỳ quái, hết người này tới người kia đều bận việc.

Cô nhún vai, quay về lớp học.

Chơi chơi một chút, đã đến giờ tan học.

Cô đeo cặp sách, lúc đi ra cổng trường định bắt xe thì vừa vặn nhìn thấy một chiếc xe tới đón cả Giang Tắc Linh và Giang Tắc Khâm đi.

Cô nheo mắt lại.

Không lẽ nào, tối nay nhà họ Giang có tiệc gia đình?

Quả đúng là tối nay nhà họ Giang có một buổi tụ họp gia đình.

Giang Lập đi công tác xa một thời gian, mãi đến hôm nay mới thu xếp được để về nhà ăn một bữa cơm.

Trong phòng ăn lộng lẫy sang trọng, có bốn người đang ngồi: Giang Lập, Dương Tuyết Ngọc, Giang Tắc Khâm và Giang Tắc Linh.

Giang Lập tóc đã điểm bạc, mặc vest giày da, toàn thân toát ra khí chất của người nắm quyền cấp cao.

Ông ta hỏi: “Ở trường thế nào rồi, Tắc Khâm? Việc học vẫn ổn chứ?”

Đối mặt với câu hỏi của cha mình, Giang Tắc Khâm tỏ ra rất tôn trọng: “Vẫn ổn.”

Giang Lập mỉm cười: “Vậy thì tốt rồi.”

Nói xong, ông quay sang nhìn Giang Tắc Linh:

“Còn con thì sao, Tắc Linh?”

Giang Tắc Linh: “Mọi thứ đều ổn, ba không cần lo cho con đâu.”

Giang Lập gật đầu:

“Cả hai đứa đều là con của ba, đều mang họ Giang, tức là người một nhà.

Tắc Linh, em trai con học ở trường xa lạ, là chị thì con phải quan tâm, chăm sóc nó nhiều hơn một chút, đừng để em bị bắt nạt, biết chưa?”

Trong mắt Dương Tuyết Ngọc thoáng qua một tia không vui.

Những lời của Giang Lập cho thấy ông ta đã biết chuyện Giang Tắc Khâm bị bắt nạt ở trường, hơn nữa còn biết việc này có liên quan đến Giang Tắc Linh nên mới cố ý nói ra.

Bà ta cười nói:

“Lão Giang này, ông nói thế là thiên vị rồi đó.

Giang Lập liếc nhìn vợ, trong lòng cũng biết chuyện Giang Tắc Khâm bị bắt nạt ở trường, thật ra ông ta cũng thấy áy náy với hai mẹ con họ.

Bởi vậy, sắc mặt dịu lại, ông ta quay sang Giang Tắc Khâm, nói nghiêm túc:

“Tắc Khâm, con cũng vậy. Dì và chị con từ nay cũng là người thân của con, không được xa cách.

Đàn ông chúng ta phải học cách gánh vác, phải biết che chở cho phụ nữ trong nhà, phải làm chỗ dựa cho họ!”

Giang Tắc Khâm gật đầu:

“Con hiểu rồi.”

Giang Lập nghe vậy thì rất hài lòng, khẽ mỉm cười.

Dương Tuyết Ngọc cũng cười theo, trong mắt ánh lên chút cảm xúc xúc động:

“Như vậy xem ra tôi cũng coi như là nhi nữ song toàn rồi.”

Giang Lập vỗ nhẹ lên tay bà ta.

Giang Tắc Khâm cũng khẽ mỉm cười, thoạt nhìn như có chút ngượng ngùng.

Ngay cả Giang Tắc Linh – ngày thường ra vẻ mặt cao ngạo – cũng thẹn thùng cười cười.

Giang Tắc Khâm cúi đầu, ăn một miếng.

Xem ra kỹ năng diễn xuất đúng là có thể di truyền. Nhìn đi, cả nhà ai cũng diễn giỏi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc