Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Quả nhiên.
“Hôm nay tan học xong, cậu theo dõi Giang Tắc Khâm, xem cậu ta đi đâu, rồi báo lại cho tôi.”
Phương Minh Mính chớp chớp mắt.
“Còn nữa, Phương Minh Mính,” Giang Tắc Linh nghiêm giọng nói:
“Lần này tôi muốn biết toàn bộ hành trình sau khi tan học của Giang Tắc Khâm, toàn bộ.
Cậu phải theo dõi cậu ta đến tận khi cậu ta quay về Giang gia. Không được phép có bất kỳ sai sót nào.”
Phương Minh Mính nuốt một ngụm nước miếng:
“Nhỡ… nhỡ đâu tôi bị lạc mất thì sao?”
Giang Tắc Linh lạnh lùng liếc cô.
Phương Minh Mính co rụt cổ lại, giơ tay thề:
“Tắc Linh tỷ yên tâm, tôi cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!”
Giang Tắc Linh nghe vậy hài lòng bỏ đi.
Phương Minh Mính quay lại lớp học, tiếp tục đi về phía đứa nhỏ xui xẻo hôm qua để lấy bài tập ngữ văn.
Cô kiểm tra lại bài, quả nhiên đối phương đã làm đúng theo lời cô dặn, tuy trông vẫn như vẽ bùa dán bậy, nhưng cũng đủ khiến cô hài lòng.
Vừa đến cửa lớp thì chuông vang lên, báo hiệu tiết đọc buổi sáng bắt đầu.
Cô đi về chỗ ngồi của mình, lấy sách ngữ văn và bài tập ra, sau đó lén lút rút điện thoại.
Vừa mở lên xem, cô suýt nữa hét thành tiếng.
Giang Tắc Linh thế mà chuyển cho cô hẳn 500 tệ! Thời gian chuyển khoản là vài phút trước, chắc là phí dịch vụ cho nhiệm vụ theo dõi.
Phương Minh Mính sung sướng siết chặt nắm tay, dúi đầu vào bàn không nhịn được mà cười rúc rích.
Quả nhiên, Giang Tắc Linh chính là hào phóng!
Cô vui vẻ quyết định, số tiền 500 đồng này, nhất định phải giấu thật kỹ, tuyệt đối không để Giang Tắc Khâm biết!
Cậu ta tưởng cô ngốc chắc?
Nói là trong người không thể giữ lấy một đồng tiền tiêu vặt là thật à? Ba cô còn thường xuyên giấu mẹ lập quỹ đen đấy!
Phương Minh Mính cười sướng rơn, ngẩng đầu lên khỏi mặt bàn. Kết quả vừa ngẩng lên liền thấy Du Tâm Điểm - bạn cùng bàn của cô - đang lén lút ăn bánh kem!
Ăn đến mức cằm dưới sắp tròn quay, má lúm đồng tiền cũng sắp bị thịt lấp kín rồi!
Du Tâm Điểm cũng phát hiện Phương Minh Mính đang nhìn mình chằm chằm, chỉ nhìn qua ánh mắt kia là biết đối phương trong lòng đang khinh bỉ mình ra sao.
Cô nàng lập tức không chần chừ, nhét nguyên miếng bánh kem còn lại vào miệng, trừng mắt hung hăng liếc Phương Minh Mính.
Thật đáng ghét!
Sao cô ấy mới tí tuổi đầu mà đã gặp phải nghiệt duyên thế này?
Cùng một lớp học bao nhiêu người như vậy.
Tại sao bạn cùng bàn của cô ấy lại là kẻ lòng dạ đen tối như Phương Minh Mính?
Mỗi ngày chỉ cần nhìn thấy Phương Minh Mính là cô ấy lại mất cả hứng ăn uống!
Du Tâm Điểm vừa ăn bánh kem vừa âm thầm oán giận.
Đợi đến khi bánh kem đã sạch sẽ trôi xuống bụng, cô ấy mới ngồi nghiêm chỉnh lại, lấy sách Ngữ văn ra bắt đầu học thuộc bài nghiêm túc.
Nhưng cũng chưa học được bao lâu, giáo viên dạy ngữ văn đã bước vào lớp.
Phương Minh Mính vội đứng bật dậy, đưa bài tập cho cô giáo, dáng vẻ mệt mỏi, yếu ớt nói:
“Thưa cô, em học thuộc cả đêm đó ạ.”
Giáo viên dạy ngữ văn liếc cô một cái, tùy tiện lật vài trang: “Thuộc được chưa?”
Phương Minh Mính lắc đầu:
“Dạ... vẫn chưa thuộc được ạ...”
“Em học đến 50 lần rồi mà vẫn chưa thuộc được hả?!”
Phương Minh Mính uất ức lắc đầu.
Cô Du nhắm mắt lại, rồi mở ra:
“Sau cuối tuần này, em nhất định phải học thuộc bài này cho bằng được. Nếu không tôi buộc phải liên lạc với phụ huynh của em.”
Phương Minh Mính âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Gọi phụ huynh à? Nhà cô quen rồi. Ba mẹ cô xưa nay chẳng trông mong gì việc cô có thể học hành ra hồn.
“Còn nữa, Tâm Điểm, em là lớp trưởng môn ngữ văn, giúp tôi giám sát Phương Minh Mính.”
Du Tâm Điểm mặt vô cảm: “Vâng, cô Du.”
Những giáo viên này mới là đầu sỏ gây nên đoạn nghiệt duyên của cô ấy.
Cô ấy căn bản không muốn dính dáng gì đến Phương Minh Mính hết.
Cô ấy mặc kệ Phương Minh Mính có học thuộc hay không. Vì vốn dĩ Phương Minh Mính không thể học thuộc nổi!
Phương Minh Mính cũng tự thấy mình chẳng thể thuộc nổi.
Cô đến cả cố gắng còn lười cố gắng nữa là. Chờ cô giáo đi rồi, sách giáo khoa dựng trên bàn làm bình phong, cô liền cúi đầu lôi điện thoại ra chơi.
Tui là Phương đây: Giang ca, sáng nay Giang Tắc Linh tìm tôi.
Cô chỉ gửi có một câu như vậy, cũng không nói cụ thể Giang Tắc Linh tìm mình làm gì.
Cô biết, nói thế thôi là bên kia trong lòng kiểu gì cũng khó chịu như bị mèo cào.
Tuy cô kiên quyết muốn ôm chặt đùi Giang Tắc Khâm, nhưng điều đó không có nghĩa là không thể tranh thủ chút cơ hội nhỏ để trả thù vặt, thi thoảng khiến người ta thấy bực một tí.
Nhưng suốt hơn nửa tiết đọc buổi sáng, Giang Tắc Khâm vẫn không nhắn lại dù chỉ một chữ.
Ngược lại là Phương Minh Mính bị nghẹn đến mức khó chịu.
Tui là Phương đây: Giang ca, cậu ở đâu vậy? Sáng nay Giang Tắc Linh tìm tôi, cô ta muốn tôi sau khi tan học đi theo dõi cậu, báo cáo lại hết hành tung của cậu cho cô ta đó!
Năm phút sau, bên kia mới chịu nhắn lại.
Tam Điểm Thủy: Cứ làm theo lời cô ta, đi theo.
Trả lời nhẹ tênh, như thể chẳng phải chuyện gì to tát.
Từ câu nói của cậu ta, Phương Minh Mính không cảm nhận được chút tức giận, phẫn nộ hay căng thẳng nào như cô tưởng tượng. Điều đó khiến cô thấy hơi… không vui cho lắm.
Chỉ khi nào cậu ta tức giận, nổi khùng, căng thẳng hay lo lắng thì thân phận nằm vùng của cô mới có giá trị chứ!
Phương Minh Mính ủ rũ nằm rạp trên bàn.
Hơn nữa, bình thường thì không sao, nhưng cứ nghĩ lát nữa buổi tối lại phải gặp mặt cậu ta là cô đã có chút hoảng hốt rồi.
Cô không thích nhìn thấy Giang Tắc Khâm ở ngoài trường học. Cô sợ Giang Tắc Khâm ở ngoài trường học.
Ở trong trường và ở ngoài trường, Giang Tắc Khâm mang lại cảm giác cho cô hoàn toàn không giống nhau.
Cô biết ở trong trường học Giang Tắc Khâm không có tính nguy hiểm. Khi đối mặt với cậu ở trường cô không đến mức quá sợ hãi, cho nên sáng hôm qua mới dám chủ động lại gần.
Nhưng ra khỏi trường thì lại khác.
Ngoài trường học, sự an toàn của cô không hề được đảm bảo. Nếu Giang Tắc Khâm thật sự muốn làm gì, thì có thể làm bất cứ điều gì.
Nếu không, đợi lát nữa tan học, 500 tệ kia, cô nên ngoan ngoãn mà giao nộp lại thì hơn?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















