Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tương Lai Tôi Thật Thảm Chương 26: Cô Chẳng Muốn Giao Nó Ra Chút Nào.

Cài Đặt

Chương 26: Cô Chẳng Muốn Giao Nó Ra Chút Nào.

Sáng sớm hôm sau, Phương Minh Mính vui vẻ cắn ổ bánh mì, nhảy chân sáo bước vào cổng trường.

Tối qua cô đã thuận lợi leo lên thuyền của Giang Tắc Khâm, từ nay chỉ cần cô trung thành tuyệt đối, mạng sống cũng được bảo đảm.

Ngoài ra, sau này Giang Tắc Khâm còn sẽ gây dựng nên đế chế thương nghiệp của riêng mình, tiền tiêu hoài cũng không hết.

Mà cô, hiện giờ chính là tùy tùng đầu tiên cậu thu nhận, chắc chắn sau này trong công ty sẽ được sắp xếp cho một chức vụ đàng hoàng.

Từ đây về sau, vinh hoa phú quý không còn phải lo nghĩ nữa.

Tuy cái hệ thống quỷ quái đó có chơi trò quái dị khiến một phần ký ức của cô bị mất, nhưng phương hướng vẫn đúng.

Ôm lấy cái đùi vàng Giang Tắc Khâm, tương lai sáng lạn đã hiện ra trước mắt. Muốn tâm trạng không vui cũng khó.

Nhưng đạo lý vui quá hóa buồn quả thật không sai.

Tiếng chuông bắt đầu tiết đầu tiên mới vang lên được mấy phút, cô giáo dạy Ngữ văn đã bước vào lớp, đi thẳng tới chỗ Phương Minh Mính:

"Hôm qua trên lớp, bài văn đó em nói sẽ học thuộc, còn nhớ không? Đọc lại cho cô nghe thử."

Phương Minh Mính đã sớm quên béng chuyện này rồi.

Bị cô giáo nhắc nhở, cô mới sực nhớ hôm qua trong tiết văn mình lỡ gật đầu đại một cái.

Đáng tiếc là căn bản cô chẳng để tâm gì cả, học bài gì cũng không nhớ nổi.

Cô nở một nụ cười rạng rỡ, cố gắng che giấu sự chột dạ:

"Thưa cô, em vẫn chưa thuộc ạ. Thật sự rất khó. Bài này thật sự rất khó học thuộc, cô có thể cho em thêm chút thời gian được không ạ?"

Cô giáo dạy văn – Du Dương – đã sớm đoán được.

Cô giáo mặt vô biểu tình nhìn Phương Minh Mính

"Mang sách giáo khoa ngữ văn và vở bài tập ra, đi theo cô."

Nụ cười trên mặt Phương Minh Mính cứng đờ.

Cô hung hăng liếc Du Tâm Điểm đang vui sướng khi thấy người gặp họa, sau đó cầm sách giáo khoa và vở bài tập, cụp đuôi ủ rũ đi theo cô giáo Ngữ văn.

Lớp học của Phương Minh Mính nằm ở tầng một, văn phòng giáo viên chủ nhiệm của các lớp từ 1 đến 6 cũng đều ở tầng này. Cô đi theo cô Du vào văn phòng.

Lúc này mới chỉ là tiết đọc buổi sáng nên chưa có nhiều giáo viên đến. Văn phòng rộng lớn mà vắng hoe.

Nhưng điều khiến Phương Minh Mính hoàn toàn bất ngờ là Giang Tắc Khâm cũng đang ở đây!

Cậu đang đứng cạnh một thầy giáo, không biết là đang nói chuyện gì. Khi thấy hai cô trò bước vào, thầy giáo đó chào cô Du một tiếng.

Cô Du khẽ gật đầu chào lại rồi mới tiếp tục bước vào trong.

Cô cũng dừng lại theo, nép mình sau lưng cô Du, rồi vẫy tay với Giang Tắc Khâm, trên mặt tươi cười xán lạn nịnh nọt.

Giang Tắc Khâm vẻ mặt lạnh tanh, ánh mắt còn chẳng thèm nhìn cô.

Cô cũng chẳng để tâm, tiếp tục đi theo cô Du vào trong.

Cô Du ngồi xuống bàn làm việc, liếc nhìn Phương Minh Mính, chỉ vào cái bàn đối diện:

“Em ngồi kia, chép lại bài 50 lần.”

Cô “dạ” một tiếng, đi về phía đó, nhưng vừa đi được vài bước lại quay đầu hỏi:

“Cô Du ơi, giờ đọc buổi sáng mà chép không kịp 50 lần thì sao? Em có phải học tiết sau không?”

Du Dương cảm thấy nhức đầu:

“Phải.”

“Thế nếu chép không xong thì sao ạ?”

“Buổi tối về nhà chép, không xong thì ngày mai khỏi cần tới trường nữa.” – Du Dương lạnh lùng nói.

Phương Minh Mính rụt cổ lại, có chút tuyệt vọng.

Cô ngồi xuống, mở sách bài tập ra, lấy bút ra, mở sách giáo khoa ngữ văn. Sau đó ngừng lại.

Cô nằm gục xuống bàn, khẽ nghiêng đầu nhìn sang, nhỏ giọng hỏi:

“Cô Du ơi, phải chép bài nào ạ?”

Vừa dứt lời, còn chưa kịp nghe cô Du trả lời thì bên kia đã vang lên tiếng cười đầy châm chọc của Giang Tắc Khâm.

Du Dương nhắm mắt lại thở một hơi.

Cô cố nén giận, nói tên bài văn cho Phương Minh Mính, sau đó đứng dậy khỏi bàn:

“Ngồi đây mà chép, đừng lười biếng!”

Nói xong cô Du liền rời khỏi văn phòng, chắc là không muốn phải ngồi chờ cùng Phương Minh Mính.

Thì ra Giang Tắc Khâm đang cùng thầy giáo nghiên cứu một đề toán. Hóa ra buổi đọc bài buổi sáng cũng có thể vào văn phòng để giải đề toán sao?

Phương Minh Mính vừa nghĩ vừa không ngừng viết. Chữ của cô như giun bò, cong cong xiêu vẹo chẳng ra hàng.

Chép được mấy dòng, cô dừng bút lại.

Cô lặng lẽ xoay người, lén nhìn Giang Tắc Khâm.

Cậu đang khom lưng, khuỷu tay tì lên bàn, chăm chú nhìn vào quyển bài tập, lắng nghe thầy giáo giảng giải. Ánh đèn hắt xuống, để lại cho cô một cái sườn mặt ngiêm túc.

Cậu vốn dĩ lớn lên rất đẹp, lúc nghiêm túc lại càng khiến người ta không thể rời mắt.

Nếu là trước kia, có lẽ Phương Minh Mính sẽ nhìn đến mức si ngốc, nhưng hiện tại tâm trạng của cô đã khác.

Nhìn sườn mặt hoàn mỹ của cậu, cô lại nhớ đến chuyện tối qua cậu bảo cô phải nộp tiền tiêu vặt.

Sáng nay trước khi ra khỏi nhà, mẹ cô vừa mới cho cô 50 tệ.

Cô đưa tay vào túi quần đồng phục, tờ 50 tệ được cơ thể ủ ấm, sờ vào thật dễ chịu.

Cô chẳng muốn giao nó ra chút nào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc