Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngoài một phần là do Giang Tắc Linh, còn là vì mọi người đều có chung một suy nghĩ tiểu nhân khó phòng.
Kiểu người như Phương Minh Mính tốt nhất nên giữ khoảng cách, khách sáo một chút cho an toàn. Nếu không cẩn thận dây vào chỉ tổ rước phiền toái vào thân.
Kết quả là hôm nay, cô cứ hết lần này tới lần khác bị người ta khinh thường.
Giang Tắc Khâm thì không nói làm gì, trước đó cô từng chọc giận cậu, giờ cậu muốn trả đũa cũng là chuyện tình thường.
Nhưng còn cái tên A Khuê này thì sao?
Trước giờ cô chưa từng gặp anh ta, cũng chẳng làm gì đắc tội anh ta! Thế mà đứng ngay trước mặt gọi, anh ta lại còn giả bộ không nghe thấy!
Thật quá đáng!
Cô nhìn mặt bàn quầy, thấy chuột máy tính. Không chút suy nghĩ, cô túm lấy chuột rồi đập mạnh xuống mặt bàn.
"RẦM" một tiếng vang thật lớn. Mặt bàn rung lên, ống bút đều rơi xuống đất.
Tiếng động quá lớn, Giang Tắc Khâm cau mày ngẩng đầu nhìn.
Chỉ thấy trước quầy, Phương Minh Mính đang đứng chống nạnh, A Khuê cuối cùng cũng mở mắt ra:
“Vừa nãy tôi gọi anh, anh không nghe thấy à?”
A Khuê vẫn nằm đó, ánh mắt hờ hững nhìn cô gái nhỏ đang tức giận:
“Không nghe thấy. Tôi ngủ rồi.”
Phương Minh Mính không biết phải diễn tả cảm xúc lúc này thế nào cho đúng:
“Anh ngủ rồi mà còn đung đưa ghế được hả?”
A Khuê gật đầu dứt khoát, như thể chuyện đó là lẽ đương nhiên:
“Được chứ, cô bé, chẳng lẽ em không làm được à?”
Cô tức đến mức túm lấy cái chậu hoa héo rũ bên cạnh, định nhấc lên ném thật.
A Khuê cuối cùng cũng chịu đứng dậy:
“Còn nhỏ tuổi mà đã khó tính như vậy. Không tốt đâu.”
Cô nhìn mặt anh ta có vài nếp nhăn, nhưng trông không đến nỗi già lắm, cùng lắm cũng chỉ khoảng hai mươi chín, ba mươi tuổi.
Thực ra nhìn kỹ thì cũng khá đẹp trai. Tuy không cao lắm, chắc khoảng 1m73 gì đó, nhưng kiểu đại thúc u sầu như vậy lại là gu của không ít bạn học của cô.
Con người vốn là động vật bị thu hút bởi vẻ bề ngoài, Phương Minh Mính cũng không ngoại lệ.
Cô chẳng còn tức giận như khi nãy nữa, đặt lại chậu hoa về chỗ cũ, lẩm bẩm nhỏ giọng:
“Làm như mình già bảy, tám chục tuổi không bằng.”
A Khuê bước về phía trước một bước, lười nhác tựa vào bức tường gần đó:
“Có chuyện gì?”
Cô khẽ ho:
“Tôi muốn mua đồ ăn, chỗ anh có gì không?”
A Khuê đáp:
“Tôi ở đây chỉ có bốn loại: mì gói, bia lạnh, bia thường, với thuốc lá. Em muốn gì?”
Phương Minh Mính tròn mắt nhìn anh ta, cuối cùng miễn cưỡng nói:
“Mì gói vậy…”
A Khuê đi đến sau tủ, mở tủ ra, cầm cốc mì đưa cho cô.
Cô đưa 10 tệ cho anh ta, chờ trả lại tiền thừa.
A Khuê nhận lấy tiền, lại quay về tiếp tục lắc lư cái ghế của mình.
Cô lên tiếng: “Anh vẫn chưa thối lại tiền cho tôi!”
Anh ta nhắm mắt lại, mặt mày như đang tận hưởng:
“Giá ở đây tuỳ tâm trạng tôi. Riêng em, vừa đúng 10 tệ.”
Phương Minh Mính lại muốn đập bàn một lần nữa.
Bây giờ cô chẳng còn xu nào dính túi, một hào cũng là tiền đấy!
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tiền này vốn cũng không phải tiền của cô, có thối lại thì cũng phải đưa cho Giang Tắc Khâm.
Nghĩ vậy, thôi bỏ đi thì hơn.
Cô ngọt ngào, tươi cười nói cảm ơn:
Phương Minh Mính không để ý, xé bao bì, dùng nước ở máy lọc pha mì, rồi quay lại ngồi cạnh Giang Tắc Khâm.
Cô vừa mở muỗng chuẩn bị ăn, nhưng lại nghĩ nghĩ, liền hỏi như chó con nịnh nọt:
“Giang ca, cậu có đói không?”
Cậu ngẩng đầu nhìn cô.
Cô cười hì hì:
“Gọi thẳng tên cậu thấy như vậy không tôn trọng lắm, còn gọi Khâm ca thì lại nghe không thuận miệng.”
Mua được một ly mì mà lại có thể nhanh chóng trở lại dáng vẻ tươi tỉnh, lanh chanh như cũ đúng là sinh vật mạnh mẽ như con gián.
Trong lòng cậu cảm thán một chút, xem như mặc kệ cô gọi thế nào:
“Có người khác thì đừng gọi như vậy.”
Phương Minh Mính giơ tay làm dấu “OK”, rồi cúi đầu bắt đầu ăn mì.
---------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Nam nữ chính thiết lập có thể không hợp gu mọi người, vậy thì xin hãy rút sớm còn kịp, kẻo về sau sợ rằng mọi người tiêu hóa không nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
