Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tương Lai Tôi Thật Thảm Chương 24: Con Gái Thật Là Kỳ Quái

Cài Đặt

Chương 24: Con Gái Thật Là Kỳ Quái

Phương Minh Mính vừa nghe xong theo phản xạ, lập tức nhào tới giật lại điện thoại.

Sáng nay cô vừa mới tán gẫu với Du Tâm Điểm về chuyện có nên xin lỗi Giang Tắc Khâm hay không.

Cụ thể nói gì thì lúc đó cô chỉ buột miệng nói bừa nên giờ cũng chẳng nhớ rõ.

Cô không biết liệu có gì trùng khớp với những gì tối nay vừa nói với Giang Tắc Khâm hay không.

Nếu không trùng thì toi thật rồi!

Giang Tắc Khâm phản ứng cực nhanh.

Ngay lúc Phương Minh Mính lao tới, tay phải cậu giơ cao điện thoại, tay trái lập tức tạo thành tư thế phòng thủ, chặn cô lại.

Phương Minh Mính nửa người trên treo trên cánh tay trái của cậu.

Cô vươn tay cố giành lại điện thoại, nhưng điện thoại bị cậu giơ cao khiến cô hoàn toàn không với tới, giống như cách cả vạn dặm.

Cô ngẩng đầu lên nhìn, mới phát hiện khoảng cách giữa hai người thật sự rất gần.

Gần đến mức giống hệt những cảnh phim thần tượng khoảng cách hoàn hảo giữa nam và nữ chính, vừa đủ để nhìn rõ nét mặt nhau, cảm nhận được nhịp thở khẽ khàng, thậm chí đầu còn có thể ngửi thấy mùi hương từ đối phương.

Nhưng mà, Phương Minh Mính chẳng cảm thấy có chút gì gọi là ái muội, cô chỉ thấy sợ muốn chết.

Ánh mắt của Giang Tắc Khâm rõ ràng đang dò xét gì đó.

Hành động vừa rồi của cô thật sự quá lộ liễu, cái gọi là khiêm tốn hay thuận theo mà cô dày công diễn từ đầu tới giờ coi như tan biến sạch sẽ. Nếu Giang Tắc Khâm không nghi ngờ gì thì mới là lạ!

Phương Minh Mính vội vàng lùi về, cuống quýt ngồi lại vào chỗ cũ, sắc mặt ủ rũ, tinh thần chán nản.

Giang Tắc Khâm liếc nhìn cô, bấm mở khung trò chuyện, bắt đầu lật xem lịch sử tin nhắn.

Phương Minh Mính liếc mắt thấy động tác của cậu, muốn ngăn cản nhưng biết rõ ngăn cũng vô ích, chỉ có thể cam chịu số phận mà cúi đầu, chờ đến lúc cậu hỏi thì tùy cơ ứng biến.

Giang Tắc Khâm xem rất nhanh.

Chỉ lướt qua như cưỡi ngựa xem hoa, sau đó liền ném điện thoại trả lại cô.

Phương Minh Mính vội vàng đón lấy, lén lút liếc xem sắc mặt của cậu.

Giang Tắc Khâm vừa vặn bắt gặp ánh mắt len lén của cô, trong lòng có chút buồn cười, nhưng sắc mặt trầm trọng như nước: “Chính cậu tự khai đi.”

Nếu cậu hỏi thẳng, cô còn có thể tìm được cách mà ứng phó. Nhưng giờ lại bảo tự thú nhận thì lại khó mở lời.

Cô mím môi, bất quá cũng không sợ. Sau khi sắp xếp lại lời nói:

“Thật xin lỗi. Trước kia tôi từng giúp Tắc Linh tỷ, à không, Giang Tắc Linh làm nhiều chuyện không hay với cậu.

Du Tâm Điểm đã từng ngăn tôi, nhưng tôi không nghe lời cô ấy. Sau này nhất định sẽ không như vậy nữa, thật đấy!”

“Chỉ có thế thôi ?”

Phương Minh Mính lòng thoáng do dự, nhưng vẫn mạnh mẽ gật đầu.

Cậu “ừ” một tiếng, rồi quay đầu làm việc của mình tiếp.

Phương Minh Mính thở phào nhẹ nhõm, lập tức mở lại lịch sử trò chuyện của mình.

Còn tốt, quả nhiên đầu óc cô vẫn còn dùng được, đối với 2 người khác nhau mà vẫn có thể giữ lời nói nhất quán.

Câu buổi sáng cô nói với Du Tâm Điểm và câu vừa nói với Giang Tắc Khâm gần như không khác gì nhau.

Như trút được gánh nặng, cô chuyển toàn bộ số tiền còn lại trong tài khoản cho cậu.

“Chuyển rồi.” Cô nói.

Giang Tắc Khâm khẽ động đậy, từ chỗ 25 đồng trên bàn lấy đi 15, để lại 10 tệ:

“Đi tìm A Khuê mua gì đó ăn đi.”

Phương Minh Mính cảm thấy biểu cảm của mình lúc này chắc chắn là vô cùng tủi thân. Nhục nhã.

Rõ ràng là tiền của chính mình, mà lại cảm giác như được người ta bố thí. Cảm giác bản thân giống như một con chó vậy...

Thật ra cũng chẳng khác là mấy, cô chua xót thở dài, uể oải cầm lấy tiền đứng dậy. Mới đi được hai bước, lại quay lại:

“A Khuê là ai vậy?”

“Ở quầy tiếp tân.”

A Khuê nằm ngửa trên ghế, đung đưa qua lại, vừa lắc lư vừa nhắm mắt.

Thực ra, Phương Minh Mính cũng hơi sợ người này.

A Khuê cho người ta có cảm giác không thoải mái, trên người mặc quần áo màu nâu cũ kỹ, cảm giác bẩn thỉu dầu mỡ.

Mái tóc anh ta để dài che gần hết cặp mắt vô hồn, thiếu sức sống, trông như đã rất lâu không gội, tóc thật bết.

Nhưng dù có đáng sợ, vẫn không đáng sợ bằng Giang Tắc Khâm.

Cô khẽ ho: “Anh là A Khuê phải không? Tôi muốn mua chút đồ.”

Không có phản ứng gì. A Khuê vẫn nằm đó, đung đưa, trông như đang cực kỳ nhập tâm với việc… nằm ườn.

Đây là muốn làm ăn không vậy? Dù nhìn qua đã biết anh ta không giống người buôn bán nghiêm chỉnh, nhưng cũng không thể lờ người ta trắng trợn thế chứ?

Rõ ràng anh ta đâu có ngủ, vẫn còn đang đung đưa ghế dựa kìa! Không nghe thấy cô nói sao?

Ai mà đang ngủ lại còn lắc tới lắc lui vậy? Giả vờ lộ liễu quá rồi!

Cô đứng thêm một lúc, cuối cùng bắt đầu thấy bực bội.

Nghĩ lại thì, trước đây người khiến Phương Minh Mính tức đến không chịu nổi nhiều nhất cũng chỉ là Giang Tắc Linh.

Còn lại ai mà chẳng khách khí với cô?

Vì sao lại phải đối xử khách khí với cô?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc