Phương Minh Mính thật sự không thể nào chấp nhận được sự thật này.
Khi cô làm tùy tùng cho Giang Tắc Linh, căn bản là không cần dùng đến tiền tiêu vặt.
Giang Tắc Linh trong tay lúc nào cũng nhiều tiền tiêu vặt không tiêu hết, ngược lại còn thường cho các tùy tùng như họ thêm nữa là khác!
Vậy mà bây giờ Giang Tắc Khâm lại bắt cô nộp tiền tiêu vặt cho cậu ta?
Tuy rằng thân phận con riêng khiến cậu ta không được người khác coi trọng, nhưng Giang tổng lại rất xem trọng đứa con trai duy nhất này, tiền tiêu vặt chắc chắn không thiếu.
Thế thì tại sao cậu ta còn phải mơ ước đến phần của cô?
Phương Minh Mính dồn nén sự phản đối và nghi ngờ trong lòng, tất cả đều thể hiện rõ mồn một trên mặt, nhưng cô không dám lên tiếng.
Giang Tắc Khâm lại rất tốt bụng, giúp cô phân tích nguyên nhân:
“Vậy thì, giao hết số tiền hiện tại cậu có trên người cho tôi. Dựa vào biểu hiện của cậu, tôi sẽ quyết định cho cậu bao nhiêu.”
Giang Tắc Khâm cười nhạt:
“Nếu cậu có thể moi được vài tin tình báo hữu dụng từ chỗ Giang Tắc Linh hoặc ba mẹ cậu, tôi thậm chí có thể cho cô vượt quá con số 50.”
Trong thế giới này tiền là thứ không thể thiếu.
Phương Minh Mính hối hận muốn chết, sớm biết Giang Tắc Khâm có ý định như vậy, lúc nãy cô nhất định sẽ không thật thà nói rõ số tiền tiêu vặt mỗi ngày của mình.
Nhưng bây giờ đã muộn rồi.
Trong nhà cho cô được 50 tệ mỗi ngày đã là cực hạn rồi. Cô không thể nào xin thêm được nữa.
Hơn nữa, cô cũng đâu có cái kho bạc riêng nào của bản thân, chẳng lẽ từ giờ trở đi, ngày nào cũng phải ngửa tay xin tiền cậu ta?
Nghĩ đến đây, trong lòng Phương Minh Mính mười phần kháng cự, không nhịn được mà phản bác:
“Nhưng mà tôi cũng cần dùng tiền mà! Trong trường học có việc gì cần chuẩn bị đều phải tiêu tiền cả.
Cậu bảo tôi làm nội gián bên chỗ Giang Tắc Linh, thì ít nhất cũng phải có tài chính để duy trì chứ!”
“Tôi không phải đang thương lượng với cậu.”
Giang Tắc Khâm mặt không cảm xúc, lạnh nhạt nói:
“Cậu chỉ có hai lựa chọn.
Một, tôi đồng ý cho cậu làm tùy tùng của tôi, điều kiện là nộp toàn bộ tiền tiêu vặt, đồng thời phải là một tùy tùng xứng chức, không cần tôi nói một câu thì cậu cãi lại mười câu.
Hai, cậu có thể cút.”
Nói xong, Giang Tắc Khâm lại đem tờ 10 tệ bỏ lại vào cặp, tầm mắt quay về màn hình máy tính, không nói thêm một lời nào với Phương Minh Mính nữa.
Cậu đã nhìn thấu rồi loại người như Phương Minh Mính, chỉ cần cho một chút mặt mũi là lập tức có thể leo lên đầu người khác rồi.
Mới chỉ mấy tiếng đồng hồ thôi, mà đã bao nhiêu lần dám chống đối cậu rồi?
Đây là thái độ nên có của một tùy tùng sao?
Ở chỗ Giang Tắc Linh, chẳng lẽ cô cũng như thế này?
Phương Minh Mính nắm chặt hai tay, do dự một lúc, cuối cùng mới cầm lấy cặp sách từ bên cạnh, lục lọi lấy ra toàn bộ số tiền mình mang theo.
Cô nhìn chằm chằm 25 tệ trong tay, quyến luyến không nỡ, nhưng vẫn đặt chúng xuống bàn trước mặt cậu.
Nói là có hai lựa chọn, nhưng thực ra căn bản chẳng có lựa chọn nào cả.
Tình huống hiện tại, ngoài việc đầu quân cho cậu, giao toàn bộ tiền tiêu vặt ra, cô còn có thể làm gì khác sao?
Giang Tắc Khâm, thật sự đúng là đồ khốn! Mà đáng buồn nhất chính là cô vẫn còn muốn trèo lên cao hơn nữa.
Nhưng mà thôi, nhịn một chút cũng chẳng chết ai, nhịn được rồi, vinh hoa phú quý ắt sẽ đến.
Đợi đến lúc Giang Tắc Khâm phát đạt, cô cũng trở thành cánh tay đắc lực bên cạnh cậu, lúc đó còn lo không có tiền sao?
“Chuyển cả tiền trong tài khoản của cậu cho tôi.”
Giang Tắc Khâm liếc nhìn đống tiền cô vừa nộp:
“Đừng để tôi phát hiện ra trên người cậu ngoài tiền tôi đưa còn có thêm khoản nào khác. Nếu không, tôi không thiếu người làm tùy tùng đâu.”
Lời này, ý tứ quá rõ ràng.
Phương Minh Mính siết chặt điện thoại trong tay.
Vì sao chứ, vì sao? Vì sao lúc trước khi biết kết cục trong tiểu thuyết, phản ứng đầu tiên của cô lại là đi nịnh bợ Giang Tắc Khâm?
Vì sao cô lại không nghĩ đến chuyện bắt tay với Giang Tắc Linh, nhân lúc Giang Tắc Khâm bây giờ còn chưa có chút thực lực nào, đạp cậu ta một phát cho xong luôn?
Nếu như làm vậy, cô cũng sẽ không rơi vào cảnh túng quẫn như hiện tại. Ít nhất đi theo Giang Tắc Linh thì cũng không bị thiếu tiền!
Nhưng giờ có nói gì cũng đã muộn.
Cô mở WeChat, vừa kéo vừa nức nở khóc: “Tôi không có WeChat của cậu…”
Giang Tắc Khâm đưa tay ra, lòng bàn tay hướng về phía trước.
Cô còn do dự một chút, cậu đã mất kiên nhẫn liếc cô.
Cô vội vàng đưa điện thoại ra.
Giang Tắc Khâm thêm bạn bè với hai tài khoản của cô.
Khi đang thêm cô vào danh sách bạn WeChat, cậu tình cờ nhìn thấy đoạn khung chat giữa cô với Tui là điểm tâm tui ngọt nhất.
“Du Tâm Điểm với cậu không phải đã trở mặt rồi sao? Các cậu vẫn còn liên lạc trên WeChat à?” Cậu thuận miệng hỏi một câu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)