Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Phương Minh Mính bị lời nói của nhân viên quầy tiếp tân làm cho kinh hồn bạt vía, trong lòng cứ thấy cái tiệm net vắng tanh này càng lúc càng lạnh lẽo rờn rợn.
Cô theo bản năng liếc nhìn Giang Tắc Khâm bên cạnh.
Từ lúc ngồi xuống mở máy tính, cậu đã dồn hết sự chú ý vào màn hình, hoàn toàn không ngó ngàng gì tới cô.
Phương Minh Mính lén nhìn vài lần vào màn hình, chỉ thấy toàn là những dòng mã số loằng ngoằng rối rắm, cô chẳng hiểu nổi một chữ nào.
Trong tiểu thuyết miêu tả rất rõ, kỹ năng máy tính của Giang Tắc Khâm vô cùng lợi hại, dù tuổi còn trẻ nhưng thực lực đã thâm sâu khó dò.
Về sau cậu có thể giành lại Giang gia từ tay Giang Lập, phần lớn cũng là nhờ vào năng lực máy tính không ai sánh kịp của mình.
Tiểu thuyết viết như vậy mà... hình như sau này Giang Tắc Khâm có ra nước ngoài thì phải?
Phương Minh Mính bỗng cau mày lại.
Đầu óc cô trống rỗng.
Trong truyện đúng là Giang Tắc Khâm sau này có xuất ngoại, nhưng là đi làm gì nhỉ? Có liên quan gì tới máy tính?
Và việc cậu khiến Giang Lập thất bại, có dính dáng gì đến chuyện đó không?
Những chuyện này, Phương Minh Mính rất chắc chắn rằng mình từng đọc qua trong tiểu thuyết.
Tuy lúc đó vì quá nóng lòng muốn biết kết cục nên cô không xem kỹ quá trình, nhưng đại khái thì vẫn nhớ được.
Thế mà bây giờ, khi cố nhớ lại trong đầu cô lại hoàn toàn trống rỗng!
Cô chỉ còn nhớ Giang Tắc Khâm sử dụng máy tính rất giỏi, sau đó xuất ngoại.
Nhưng cụ thể là khi nào xuất ngoại, đi đâu, làm gì thì cô hoàn toàn quên sạch sẽ!
Chuyện này rất không bình thường, cực kỳ bất thường!
Cô chắc chắn mình không thể quên được những chi tiết đó, vậy mà hiện tại lại không nhớ ra bất cứ điều gì.
Gương mặt cô vốn đã đỏ lên vì khóc, giờ dần dần chuyển sang trắng bệch.
Cô phát hiện ra rằng, ngoài những chuyện kia, rất nhiều chuyện khác dường như đã bị cô quên sạch chỉ trong một cái chớp mắt.
Cô không thể nhớ nổi bước tiếp theo Giang Tắc Khâm sẽ dùng thủ đoạn gì, cũng không nhớ được cậu đã đối phó với mẹ con Dương Tuyết Ngọc và Giang Tắc Linh như thế nào.
Những bước đi then chốt, những chi tiết quan trọng, tất cả đều mờ mịt.
Hiện tại, cô chỉ nhớ rõ kết cục cuối cùng của từng người, cùng với một vài chuyện liên quan đến Giang Tắc Khâm.
Ví dụ như cậu sử dụng máy tính rất giỏi, thực ra rất biết đánh nhau, từng ra nước ngoài... Những chuyện liên quan đến cậu, cô vẫn còn chút ấn tượng.
Nhưng tất cả những phần khác, diễn biến cốt truyện trong tiểu thuyết, quá trình cậu giành lại Giang gia. Cô hoàn toàn quên hết.
Chuyện này rất không bình thường, rất rất bất thường.
Những chuyện này, lúc còn nằm trong bệnh viện, cô đã suy nghĩ rất nhiều lần.
Cô từng nghĩ liệu mình có thể nhân cơ hội này làm gì đó khiến Giang Tắc Khâm thêm phần tin tưởng, hoặc giúp bản thân giành được một chút lợi ích.
Tuy khi đó cô vẫn chưa nghĩ ra một kế hoạch cụ thể, nhưng cô cho rằng thời gian vẫn còn nhiều, cốt truyện mới chỉ vừa bắt đầu, cô vẫn còn thời gian để cân nhắc, để tính toán kỹ lưỡng.
Thế nhưng, ngay lúc này không rõ vì sao cô lại phát hiện. Toàn bộ những chi tiết trong cốt truyện cô đều đã quên sạch!
Phương Minh Mính run rẩy lấy điện thoại ra.
May mà, lúc trước cô đã sợ mình sẽ quên mất vài chuyện theo thời gian, nên đã cẩn thận ghi lại một vài từ khóa quan trọng vào phần ghi chú trong điện thoại.
Cô run run mở mục ghi chú ra.
Kết quả trống rỗng! Những gì cô đã từng gõ trước đó... toàn bộ đều biến mất!
Phương Minh Mính trợn to mắt, mồ hôi lạnh từng giọt chảy dài từ trán xuống. Khuôn mặt cô trắng bệch, đôi môi khẽ run.
Sao có thể như vậy được? Sao có thể? Ghi chú rõ ràng là đã lưu rồi, sao lại vô duyên vô cớ biến mất?
Vì sao ký ức của cô cũng vô duyên vô cớ biến mất?
Chẳng lẽ... là do hệ thống kia đã động tay động chân?
Tại sao cô chỉ nhớ được kết cục của tiểu thuyết, nhớ được một chút chuyện liên quan đến Giang Tắc Khâm, mà toàn bộ chi tiết cụ thể lại đều quên sạch?
Càng nghĩ càng cảm thấy khả năng này là có thật, Phương Minh Mính gần như vừa sợ vừa tức!
Sợ là vì mất đi những ký ức biết trước đó, liệu cô còn có thể thay đổi được kết cục của chính mình?
Còn có thể giành được sự tín nhiệm thật sự của Giang Tắc Khâm, trở thành cánh tay đắc lực dưới trướng cậu không?
Tức là vì cái hệ thống chết tiệt kia!
Nếu đã không muốn cô biết chi tiết, thì lúc đầu cần gì để cô tự mình đọc tiểu thuyết chứ?! Trực tiếp nói thẳng kết cục cho cô không được sao?!
Cảm giác rõ ràng đã từng nắm giữ, rồi đột nhiên đánh mất như thế này thật sự khiến người ta sụp đổ!
Nếu cái hệ thống rách nát kia còn dám quay lại, cô nhất định phải tính sổ với nó!
Bên cạnh dị thường quá rõ ràng, đến mức khiến Giang Tắc Khâm cũng bị quấy nhiễu, quay đầu nhìn cô một cái: “Lại làm sao nữa?”
Thật lòng mà nói, hôm nay Phương Minh Mính đúng là khiến cậu mở mang tầm mắt.
Buổi sáng còn ném cả miếng bánh kem lên đồng phục của cậu, buổi tối đã tự mình đến xin lỗi, hơn nữa cứ như thể sợ cậu đến muốn mất mạng vậy.
Chẳng lẽ... thật sự giống như lời cô nói trước đó? Là do ngã đập đầu, mơ thấy mấy giấc mộng kỳ quái có liên quan đến cậu, cho nên mới biến thành bộ dạng này?
Giang Tắc Khâm che giấu cảm xúc trong mắt, nhìn gương mặt trắng bệch của Phương Minh Mính dưới ánh đèn, im lặng chờ cô trả lời.
Phương Minh Mính đang bị việc không nhớ nổi chi tiết cốt truyện làm cho hoảng loạn, trong lòng rối bời, cả người bấn loạn đến mức có phần thất thần.
Nghe thấy Giang Tắc Khâm lên tiếng, cô cố gắng ép mình lấy lại tinh thần, mặt mày ủ rũ nói: “Không có gì.”
Giang Tắc Khâm hít sâu một hơi:
“Cậu có biết công việc thường ngày của tùy tùng là gì không? Có cần tôi gửi hồ sơ tham khảo trên mạng cho cậu đọc lại không?”
Phương Minh Mính đã đánh mất toàn bộ chỗ dựa từ trí nhớ của mình, bởi vậy càng không dám đắc tội Giang Tắc Khâm. Cô vội vàng nói:
“Tôi chỉ là đói quá nên thấy hơi lạnh, lạnh rồi thì không nhịn được mà run.”
Giang Tắc Khâm quay đầu, lấy từ trong cặp ra một tờ tiền mười tệ: “Tìm A Khuê, anh ta có bán đồ ăn.”
Cô theo phản xạ chìa tay ra nhận, nhưng đầu ngón tay vừa chạm vào thì lại rụt lại, không dám nhận nữa: “Tôi có tiền rồi.”
Cậu liếc nhìn cô một cái, dừng lại rất lâu. Phương Minh Mính bị nhìn đến mức co người lại.
“Người nhà cho cậu bao nhiêu tiền tiêu vặt mỗi ngày?” Cậu đột ngột hỏi.
Phương Minh Mính không dám nói dối: “Mỗi ngày… năm mươi tệ.”
Số tiền này đối với học sinh bình thường đã là khá nhiều, nhưng trong ngôi trường quý tộc này thì thật ra chẳng đáng là bao.
Giang Tắc Khâm gật đầu, ngón tay gõ nhịp trên bàn phím máy tính: “Nộp lên cho tôi.”
Cô tròn xoe mắt, không dám tin vào tai mình: “Cái… gì cơ?”
“Tôi nói là nộp lên.”
Cậu nhắc lại lần nữa, bình thản nói: “Cũng chính là đưa cho tôi.”
-------------
Tác giả có lời muốn nói:
Chậc chậc chậc, họ Giang này đúng thật là quá đáng, có vẻ như không định làm nam chính rồi. Tôi biết chương này hơi ít chữ, ngày mai sẽ cố gắng viết nhiều hơn nhoaa~
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















