Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tương Lai Tôi Thật Thảm Chương 21: Tiệm Tôi Là Chỗ Làm Ăn Đàng Hoàng Đấy

Cài Đặt

Chương 21: Tiệm Tôi Là Chỗ Làm Ăn Đàng Hoàng Đấy

Cầu thang nhỏ hẹp vang vọng tiếng khóc nức nở của Phương Minh Mính.

Tiếng khóc của cô vừa đau lòng, vừa sợ hãi, vừa tủi thân.

Từ khi biết thế giới này thực chất là một cuốn tiểu thuyết, thật ra Phương Minh Mính chưa từng có phản ứng quá khích nào, nước mắt cũng chưa từng rơi qua.

Nhiều nhất là tự mình vò đầu bứt tóc, sau đó chui vào chăn ngủ một giấc để trốn tránh.

Nhưng tối nay, cô thực sự sụp đổ rồi.

Dù thế nào thì cô cũng chỉ là một nữ sinh cấp 3.

Cho dù đã sớm trở nên từng trải, biết cách lấy lòng người khác, biết chuyện gì có lợi, chuyện gì bất lợi, biết vì tư lợi mà tổn thương người khác…

Nhưng khoảnh khắc vừa rồi, đối diện với một Giang Tắc Khâm như vậy, cô thật sự không thể gượng nổi nữa.

Đặc biệt là tiểu thuyết gốc, hắn đã để lại cho cô một bóng ma tâm lý rất lớn.

Mà hiện tại Giang Tắc Khâm, tuy rằng tuổi tác cũng chỉ là một học sinh cấp 3 như cô, nhưng cậu ta lại không giống người thường.

Cậu ta sẽ có một mặt tàn nhẫn, tuy không dễ dàng để lộ ra trước mặt người khác, nhưng chỉ tính riêng sự việc ở bệnh viện kia, Phương Minh Mính cũng đã đụng phải đến hai lần.

Khó trách, cuối cùng Giang gia lại rơi vào tay cậu ta.

Trên người cậu ta có quá nhiều điều không thể đoán trước, có quá nhiều khía cạnh chưa từng bộc lộ ra trước mặt người khác.

Nếu không phải vì đây là một quyển tiểu thuyết, Phương Minh Mính thật sự cũng không phát hiện ra.

“Được rồi, đừng khóc nữa.”

Giang Tắc Khâm đưa tay xách túi lên sau lưng mình, “Đi thôi.”

Khóc cũng là một loại phản xạ, càng khóc thì càng không thể ngừng lại.

Phương Minh Mính không cách nào khống chế được, cô vẫn ngồi ở mé tường, khóc đến tê tâm liệt phế, muốn đem toàn bộ những ấm ức và rối rắm trong khoảng thời gian này khóc ra hết.

Cô khóc đến mức quên hết mọi thứ, ngay cả Giang Tắc Khâm nói gì, cô cũng không để ý.

Giang Tắc Khâm xoa xoa huyệt thái dương, đau đầu.

Lúc này, dưới lầu truyền đến tiếng bước chân, hình như có ba người đang đi lên tầng.

Giang Tắc Khâm nghiêng tai lắng nghe một chút, sau đó cúi người, ghé sát vào cô, giọng nói tàn nhẫn: “Tôi bảo đừng khóc!”

Phương Minh Mính sợ cậu, ngơ ngác nhìn cậu, tiếng khóc lập tức nhỏ lại, nhưng vẫn còn nghẹn ngào, thút thít không thôi.

Ba người đó đã đến rất gần chỗ bọn họ.

Là ba gã đàn ông, trong đó hai người còn cầm theo điếu thuốc trong tay.

Tên đi đầu cười nham hiểm nói.

“Ồ, đây là chuyện gì vậy? Từ xa đã nghe thấy tiếng khóc rồi. Anh bạn, cậu đây là đang bắt nạt con gái nhà lành à?”

“Em gái nhỏ chắc bị đau rồi, nhìn xem khóc thành thế kia, huynh đệ, cậu đã làm gì người ta vậy?”

Ba người kia nhìn thấy cảnh đó lại cười lớn, tiếng cười the thé, mang theo hàm ý mờ ám khiến Phương Minh Mính đang khóc cũng cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Giang Tắc Khâm hoàn toàn xem ba người kia như không tồn tại, một tay ôm lấy eo Phương Minh Mính, nhấc cả người cô lên, tay kia đeo ba lô, nhanh chóng chạy lên lầu.

Tiếng cười của ba gã kia lại càng lớn hơn, còn lầm bầm mấy câu tục tĩu khó nghe.

Giang Tắc Khâm sắc mặt lạnh như băng, không mảy may để tâm.

Ôm theo người cũng chẳng thấy nặng, một mạch đưa thẳng Phương Minh Mính đến trước quầy tầng năm tiệm net.

Ban đầu, Phương Minh Mính khẽ giãy giụa một chút, nhưng lại không dám cử động mạnh, cũng không dám mở miệng, chỉ có thể túm lấy vạt áo đồng phục rộng thùng thình của cậu, dần dần ngừng khóc, chỉ còn tiếng nấc nhẹ.

Người ngồi ở quầy lễ tân tiệm net hình như khá quen mặt Giang Tắc Khâm.

Anh ta uể oải nhận tiền, vừa làm vừa liếc nhìn Phương Minh Mính bên cạnh Giang Tắc Khâm.

Cô bé mắt đỏ hoe, bộ dạng đầy tủi thân, nhìn qua cứ như có điều gì khó nói.

Trong mắt anh ta ánh lên chút tò mò, nhưng không hỏi han gì, chỉ nhàn nhạt nói:

“Tiệm tôi là chỗ làm ăn đàng hoàng đấy.”

“Biết rồi.”

Giang Tắc Khâm nói ngắn gọn, gật đầu coi như đáp lại, sau đó dẫn Phương Minh Mính đến một góc, ngồi xuống trước một máy tính, rồi ném cô lên ghế bên cạnh.

Cậu đặt cặp xuống, bật máy tính lên, thao tác từng bước một, trông vô cùng thuần thục.

Phương Minh Mính ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát thế giới xa lạ này.

Tiệm net này thật ra rất rộng, nhưng lại cực kỳ tồi tàn, cứ như trong một xưởng nhỏ cũ kỹ nào đó tùy tiện đặt vài cái bàn lên rồi gắn máy tính vào.

Bức tường xung quanh thậm chí còn chưa được trát lại, vẫn là những mảng xi măng lồi lõm thô nhám.

Dưới chân tuy có lát ván gỗ, nhưng trên mặt ván phủ đầy bụi trắng, nhìn thấy rõ bằng mắt thường.

Ghế dựa cũng có vẻ dơ dáy, nhưng máy tính thì trông khá mới.

Điều đáng nói là, chỗ rộng như vậy mà chỉ có vài người ngồi, mỗi người đều ngồi tách biệt một góc, cách nhau khá xa, chỉ có thể thấy lấp ló đầu người từ xa.

Khó trách lúc nãy trên cầu thang họ nấn ná lâu như vậy mà vẫn không gặp ai, mãi đến phút cuối mới đụng mặt ba người kia.

Ba tên đó lúc này đang ở quầy tiếp tân cãi nhau om sòm, trong không gian yên tĩnh của tiệm net nghe còn rõ mồn một, dù có phần mơ hồ do bị âm vang trong căn phòng rộng lớn dội lại.

“Mày có ý gì? Dựa vào cái gì không cho bọn tao chơi?”

“Có gây rối à? Tao là hội viên mà? Không gây rối thì việc gì phải đuổi?”

Một tiếng đập bàn vang lên rõ to:

“Đừng tưởng được đằng chân lân đằng đầu! Chính mày tự mở cửa đón khách, bọn tao đến tiêu tiền, vậy mà còn bị đuổi ra ngoài? Mày ghê gớm nhỉ? Mày tưởng mày là ai?

Nhìn lại cái tiệm net rách nát của mày đi, vừa cũ kỹ vừa bẩn thỉu, ai mà thèm tới!”

Lúc này nhân viên quầy tiếp tân vẫn còn cười nhàn nhạt, giọng thản nhiên lười biếng:

“Có chứ, chỗ nào cũng đầy người cả, mấy anh không thấy à?”

Lời này vừa nói ra, kết hợp với khung cảnh tiệm net trống không, bỗng làm người ta rợn cả người, một cảm giác quái lạ không nói thành lời.

Phương Minh Mính cũng đưa mắt nhìn quanh, thấy gần như chẳng có ai ngồi, trong lòng lạnh buốt một trận, không hiểu sao tiếng nức nở cũng ngưng bặt từ lúc nào.

Ba người kia hình như cũng cảm thấy bối rối, lầm bầm vài câu, rồi vội vội vàng vàng bỏ đi, chẳng khác nào cụp đuôi chạy mất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc