Giang Tắc Khâm đứng dậy, từng bước đi về phía cô.
Phương Minh Mính sợ muốn chết, trong đầu bất giác hiện lên một cảnh tượng kinh hoàng kia.
Cái cảnh cô bị người ta khiêng ra ngoài, người bê bết máu, còn phía sau là Giang Tắc Khâm đang lạnh lùng đứng nhìn.
Cái kết cục đó thật sự quá đáng sợ!
Cô lập tức ngồi sụp xuống bậc thềm, ôm chặt lấy đồng phục, co người nép sát vào tường, hận không thể chui luôn vào bên trong để trốn:
“A! Cứu mạng! Đừng lại gần tôi! Cứu mạng ——”
Giang Tắc Khâm một tay đè cô ép sát vào tường, tay kia nhanh chóng bịt miệng cô lại, gằn giọng: “Im miệng!”
Phương Minh Mính sợ đến mức không dám phát ra một tiếng nào nữa.
Trong tiểu thuyết, kết cục của cô chính là bị Giang Tắc Khâm hành hạ đến chết.
Còn cái căn phòng kia dùng để làm gì, cô đã đọc hết các web truyện cấm rồi, hiểu rõ hơn ai hết.
Cho nên lúc này Phương Minh Mính thật sự rất sợ. Ai biết Giang Tắc Khâm sẽ làm ra chuyện gì tàn nhẫn với cô chứ?
Giang Tắc Khâm ghé sát vào mặt cô:
“Cậu còn hét cứu mạng, vậy rốt cuộc sợ cái gì? Hay là trong lòng có tật giật mình?”
Phương Minh Mính "ư ư" mấy tiếng, điên cuồng lắc đầu.
“Muốn nói chuyện?”
Cô vội vàng gật đầu.
“Vậy thì đừng có hét nữa! Nếu còn kêu lên, tôi bóp nát cổ cậu đấy!”
Phương Minh Mính gật đầu. Vì miệng bị bịt nên cả khuôn mặt cô đỏ bừng lên vì nghẹt thở.
Giang Tắc Khâm buông tay ra khỏi miệng cô, vẫn ép chặt cô vào tường, giọng lạnh lùng đầy tức giận:
“Những việc cậu làm hôm nay, rốt cuộc là có mục đích gì? Nói!”
Phương Minh Mính không kìm được bật khóc:
“Không có mục đích gì cả, thật sự không có mà...”
Giang Tắc Khâm rõ ràng không tin.
Cậu biết rõ Phương Minh Mính là người như thế nào, luôn đặt lợi ích lên hàng đầu, vì lợi ích có thể lấy lòng bất kỳ ai.
Ánh mắt cậu lướt qua tay cô đang nắm chặt lấy vạt áo, nét mặt dần dịu xuống, trong lòng như đã có phán đoán.
Cậu nghiêng đầu, ghé sát bên tai cô: “Không chịu nói à?”
Phương Minh Mính vừa khóc vừa nức nở nói:
“Tôi thật sự không có mục đích gì...”
Cô có mục đích thật, nhưng không thể nói ra được. Chuyện liên quan đến hệ thống, tiểu thuyết kia cô không có khả năng nói ra.
“Được thôi.”
Cậu gật gật đầu, đột nhiên duỗi tay, dễ như trở bàn tay đem 2 tay Phương Minh Mính vặn ra phía sau, dựa vào tường.
Đây là chuyện Phương Mính Mính sợ nhất, cô nháy mắt liền đoán được Giang Tắc Khâm lúc sau định làm gì.
Quả nhiên, Giang Tắc Khâm duỗi tay ra kéo khóa áo khoác đồng phục của cô, ra áo trắng ngắn tay bên trong.
Tay cậu rất nhanh, nhanh tới mức Phương Minh Mính không kịp kêu cứu, cái tay kia liền kéo áo cô lên, lộ ra một mảng lớn làn da trắng non mịn của thiếu nữ cùng với nội y đáng yêu.
Làn da tiếp xúc với không khí, lạnh đến lông tơ dựng đứng
Cái lạnh này trực tiếp truyền từ da tới đầu, cô nháy mắt sợ khiếp.
Cô khóc òa lên, vùng vẫy dữ dội, giọng nói khàn khàn nhưng vẫn gắng hết sức kêu to:
“Tôi nói! Tôi nói! Cái gì tôi cũng nói hết!”
Giang Tắc Khâm chăm chú quan sát thần sắc của cô, đợi khi xác định đã đạt được mục đích mình muốn, mới buông tay ra, lùi lại vài bước tạo khoảng cách.
Phương Minh Mính lập tức kéo áo xuống, tay run run kéo khóa áo khoác, bọc mình thật chặt.
Dưới ánh đèn mờ mờ, thiếu nữ mặt đầy nước mắt, nước mũi, nghẹn ngào khóc không thành tiếng.
Một lúc sau, giọng cô mới cất lên.
“Tôi… tôi nghe lén được ba mẹ tôi nói chuyện… cho nên hôm nay mới… mới đến xin lỗi cậu…”
Phương Minh Mính cúi đầu, vừa khóc vừa dùng tay áo đồng phục lau nước mắt.
Giang Tắc Khâm nét mặt trở nên nghiêm nghị:
“Nói gì?”
“Bố mẹ tôi nói Giang tổng muốn để lại toàn bộ tài sản cho cậu, Giang Tắc Linh thì không được gì cả…”
Phương Minh Mính vừa nói, nước mắt lại trào ra không ngừng.
Giang Tắc Khâm: “Chỉ vì vậy thôi sao?”
Phương Minh Mính lau nước mũi một cái: “Cũng gần gần như vậy.”
Cô len lén liếc nhìn Giang Tắc Khâm, thấy sắc mặt cậu vẫn không tốt lắm, hình như còn chưa hoàn toàn tin tưởng, lập tức vội vàng bổ sung thêm một câu:
“Thật ra… còn có chuyện khác…”
“Nói.”
“Mẹ tôi còn nói, tuy rằng Giang tổng định để lại tài sản cho cậu, nhưng Giang Tắc Linh và mẹ cô ta chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ. Cậu cũng chưa chắc đã đấu lại được.”
Phương Minh Mính khóc nấc lên:
“Tôi chỉ nghĩ, sau này ai thừa kế Giang gia, cậu hay Giang Tắc Linh khả năng đều là 50/50.
Cho nên… cho nên tôi muốn an toàn một chút, nên mới nghĩ áp cả hai bên, để đề phòng bất trắc… cho nên…”
Giang Tắc Khâm liếc cô một cái, ánh mắt nhàn nhạt.
“Cho nên tôi mới nghĩ ngoài mặt thì đứng về phía Tắc Linh tỷ, nhưng sau lưng lại lén tiếp cận cậu, tỏ lòng trung thành.
Tôi còn định chờ một thời gian rồi nói với cậu, xin cậu để tôi ở lại bên Tắc Linh tỷ làm nội gián cho cậu.”
Nói đến đây, Phương Minh Mính im bặt.
Giang Tắc Khâm: “Cho nên ý cậu là muốn tùy tình hình mà hành động, làm gián điệp hai mang, thấy ai có thế thì theo người đó, kẻ thất thế thì đá đi một cú?”
Phương Minh Mính cúi đầu không nói.
“Giỏi tính toán thật.” Cậu nhếch môi, giọng đầy châm biếm.
Giang Tắc Khâm nhìn bậc thang phủ bụi, ánh mắt sâu xa khó dò.
Phương Minh Mính khe khẽ khóc, không dám lên tiếng.
Một lúc sau, cậu mở miệng: “Trước mắt đừng vội lật bài.”
Phương Minh Mính lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Xem dáng vẻ, Giang Tắc Khâm hẳn là tạm thời qua cửa được rồi.
Vốn dĩ đã dần bình tĩnh lại, cô lại òa lên khóc nức nở.
Thật sự là doạ chết cô, doạ chết cô, doạ chết cô rồi!
Nếu Giang Tắc Khâm mà vẫn không tin cái cớ cô bịa ra, thì cô chỉ có thể nói ra sự thật, như vậy có khi chết còn nhanh hơn!
Cô chưa từng trải qua chuyện nào kinh khủng như thế này cả, đáng sợ quá đi mất, cô muốn về nhà, cô muốn ba mẹ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)