Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tương Lai Tôi Thật Thảm Chương 19: Là Để Trả Thù Cô Thì Sao

Cài Đặt

Chương 19: Là Để Trả Thù Cô Thì Sao

Giang Tắc Khâm dẫn cô đến một tiệm net.

Phương Minh Mính cũng không phải chưa từng đi tiệm net, nhưng những nơi cô từng đến đều là loại cao cấp, môi trường sạch sẽ, dịch vụ đầy đủ muốn ăn gì uống gì cũng có.

Tất nhiên, giá cả cũng cao ngất ngưởng.

Còn nơi này thì khác hẳn. Tiệm net nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, bẩn thỉu, lộn xộn, tối tăm, khắp nơi đều phảng phất một bầu không khí âm u kỳ quái.

Cô gần như có thể đoán ra đây chính là khu dân nghèo trong truyền thuyết. Nơi nào cũng mang lại cho người ta cảm giác hỗn loạn, bất an.

Cô không quen biết ai ở đây, thậm chí trước giờ chưa từng nghe đến cái chỗ này, lại càng đừng nói là đã từng tới.

Thế nhưng Giang Tắc Khâm lại có vẻ rất quen thuộc với nơi này.

Tiệm net nằm tận tầng 5, mà lại không có thang máy.

Cô vừa theo sau cậu leo cầu thang, trong lòng vừa sợ hãi muốn chết.

Lúc này cô mới bắt đầu thấy hối hận, hành động lần này của cô quá bốc đồng rồi.

Vậy mà cô lại ngoan ngoãn đi theo Giang Tắc Khâm đến tận đây.

Giang Tắc Khâm là ai chứ? Một kẻ lạnh lùng tàn nhẫn, ngang ngược vô pháp vô thiên, ngay cả ba ruột của mình còn không nể mặt.

Một người như vậy, vậy mà cô lại dễ dàng tin tưởng, cứ thế mà theo cậu ta bước vào một nơi xa lạ thế này.

Lỡ như ngay từ đầu cậu ta đã có ý đồ lừa cô thì sao? Cậu ta cố tình dẫn cô đến đây, là để trả thù cô thì sao?

Một nữ sinh yếu đuối như cô, ở nơi thế này thì làm được gì? Căn bản chẳng có tí phản kháng nào cả!

Huống chi cô còn đang ôm cái cặp nặng trịch, tay mỏi phát run, bữa tối cũng chưa ăn, cả người chẳng còn tí sức lực nào.

Như vậy thì càng nguy hiểm! Ngay cả sức để nắm tóc cậu ta cũng không có, nói gì đến chuyện bỏ chạy!

Càng nghĩ cô lại càng cảm thấy khả năng ấy hoàn toàn có thể xảy ra, Phương Minh Mính bị chính mình hù đến mức chân cũng bắt đầu mềm nhũn.

Cô vội vàng vịn tay vào tường, cả người vì chân bủn rủn mà ngã ngồi xuống bậc thang.

Hai tay đã chẳng còn chút sức lực nào, chiếc cặp mà cô vẫn ôm khư khư cũng rơi phịch xuống bậc thang, phát ra một tiếng “bịch” nặng nề, làm bụi tung mù mịt.

Giang Tắc Khâm dừng bước, quay lại nhìn cô một cái.

Dưới ánh sáng lờ mờ trong hành lang u tối, Phương Minh Mính ngồi sụp xuống bậc thang, cả người run lẩy bẩy, co ro lại như con thú nhỏ đang sợ hãi.

Cậu quay đầu lại, ngồi xổm xuống bên cạnh cô: “Sao vậy?”

“Không… không sao, chỉ là không nhìn rõ nên vấp ngã…”

Phương Minh Mính theo phản xạ ôm chặt lấy ngực, lưng dựa vào tường, vô thức muốn cách thật xa Giang Tắc Khâm.

“Ồ, không sao là được.”

Cậu duỗi tay, nhặt chiếc cặp rơi dưới bậc thang lên, cầm trong tay.

“Không… Không không, hình như là ngã rất đau, chắc tôi không đứng lên nổi.” Phương Minh Mính vội đổi giọng, co hai chân lại.

“Tôi gọi luôn bây giờ, cậu cứ làm việc của cậu đi, ba tôi sẽ đến đón tôi ngay.”

Lời nói ám chỉ rõ ràng. Cô sắp gọi cho ba mình, Giang Tắc Khâm tốt nhất đừng có làm gì quá đáng.

Giang Tắc Khâm khẽ cười:

“Cậu biết đang ở đâu không? Biết chỉ đường cho ba cậu tới thế nào?”

“Tôi” Đầu Phương Minh Mính lập tức xoay nhanh: “Tôi chỉ bị thương chân trái, còn chân phải vẫn ổn. Tôi có thể nhảy bằng một chân xuống tầng một, rồi hỏi người ta đường là được.”

Phương Minh Mính càng lúc càng cảm thấy ở bên cạnh Giang Tắc Khâm là một chuyện nguy hiểm, cuối cùng không chịu nổi nữa, cô đứng dậy bằng một chân, bắt đầu nhảy lò cò xuống dưới lầu:

“Cậu đừng lo cho tôi, tôi tự làm được, thật sự. Tôi về đến nhà bình an rồi sẽ nhắn cho cậu biết.”

Giang Tắc Khâm lại đặt cái cặp đang cầm trong tay xuống bậc thang một lần nữa:

“Không phải nói chân trái bị thương sao?”

Phương Minh Mính cúi đầu nhìn một cái.

Dưới ánh đèn mờ, cô đang đứng bằng chân trái, mà chân cô đang đứng lại là cái mà lúc nãy cô nói đau - chân trái.

Phản xạ có điều kiện , cô lập tức đổi chân.

Đổi xong rồi mới nhận ra là không đúng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc