Theo như tin tức nóng hổi mẹ cô kể lúc ở nhà, ngay từ đầu Giang tổng hoàn toàn không hề biết chuyện ông ta có con riêng với tình nhân.
Mãi đến tận một tháng trước, khi người phụ nữ kia sắp mất, bà mới chủ động nói ra sự thật. Lúc đó, Giang tổng mới biết mình có một đứa con trai.
Trước giờ Giang tổng chỉ có một cô con gái là Giang Tắc Linh, luôn phiền não không có người thừa kế.
Thế nên, vừa nghe tin mình có con trai, ông ta lập tức sai người đi tìm Giang Tắc Khâm. Sau khi làm xét nghiệm ADN và xác nhận đúng là con ruột, Giang tổng lập tức đón cậu về.
Nghe nói chỉ trong vài ngày đã nhập hộ khẩu xong xuôi, ông ta còn đang tính sẽ đào tạo Giang Tắc Khâm thành người thừa kế chính thức.
Một đứa con riêng, vậy mà lại được đưa về giành gia sản. Giang Tắc Linh và Giang phu nhân không khó chịu mới là lạ.
Bởi vậy, suốt một tháng qua, là tay sai thân cận nhất của Giang Tắc Linh, Phương Minh Mính đã bắt nạt Giang Tắc Khâm không ít lần.
Hôm nay cũng không ngoại lệ. Đặc biệt là khi Giang Tắc Linh đang đứng ngay hành lang tầng hai nhìn xuống.
Phương Minh Mính liền cố gắng dẹp đi chút cảm xúc lạ lẫm vừa rồi trong lòng, bước nhanh đến trước mặt Giang Tắc Khâm, khoanh tay trước ngực, nghiêng đầu nhìn cậu rồi buông giọng châm chọc:
“Ồ, Giang đại thiếu gia mà cũng chịu đi học thể dục à?”
Giang Tắc Khâm dừng bước, ánh mắt lạnh như băng lướt qua khuôn mặt Phương Minh Mính, sau đó chẳng nói chẳng rằng, xoay người định bước qua, rõ ràng là muốn tránh né cô.
Thấy vậy, Phương Minh Mính lập tức túm lấy tay cậu, lớn tiếng gọi:
“Giang đại thiếu gia, tôi đang hỏi cậu đấy, không nghe thấy à? Đúng là con nhà giàu có khác, khí chất đúng là làm người ta sợ muốn chết luôn đó!”
Nghe vậy, mấy học sinh xung quanh lập tức hiểu ra, bật cười.
Ánh mắt Giang Tắc Khâm càng lạnh hơn. Cậu chẳng nói một lời, mạnh tay hất Phương Minh Mính ra rồi sải bước bỏ đi.
Dù đã có chuẩn bị từ trước, nhưng Phương Minh Mính vẫn suýt ngã sấp mặt. Cô tức giận nhìn cậu rời đi, cố làm ra vẻ khinh bỉ lật ngón cái xuống.
Cô lấy từ trong cặp ra mấy chiếc ống nhòm nhỏ, trước tiên đưa cái nhìn đẹp và xịn nhất cho Giang Tắc Linh:
“Tắc Linh tỷ, dùng cái này nhìn sẽ rõ hơn nhiều đấy.”
Giang Tắc Linh cười nhạt, nhận lấy:
“Cậu còn rất chu đáo.”
Phương Minh Mính ngoan ngoãn cười đáp:
“Đó là điều tôi nên làm mà.”
Nói xong, cô chia mấy chiếc ống nhòm còn lại cho mấy nữ sinh khác, giữ lại một cái cho mình.
Vì vẫn còn chưa đến giờ hẹn, mấy nữ sinh tụ lại trò chuyện với Giang Tắc Linh. Riêng Phương Minh Mính thì chạy thẳng ra lan can, cầm ống nhòm hướng về phía con ngõ nhỏ bên dưới mà nhìn.
Cô biết rõ — giờ này mỗi ngày, Giang Tắc Khâm sẽ đi qua con đường đó để về nhà.
Mà ba gã cơ bắp cao to kia thì đã mai phục sẵn, như hổ rình mồi, chỉ chờ mục tiêu xuất hiện.
Cô dõi theo ba gã kia bằng ống nhòm, từng chút từng chút một quan sát.
Nhìn bọn họ với cơ ngực cuồn cuộn, bắp tay to như cột nhà, lại nghĩ đến dáng người mảnh khảnh, thư sinh của Giang Tắc Khâm — tim Phương Minh Mính khẽ run.
Cô bắt đầu hơi lo lắng, có chút không dám nhìn tiếp những gì sắp xảy ra.
Nhưng nghĩ lại, cũng may hôm qua cô đã dặn kỹ Mập Mạp — mấy người kia chỉ cần làm ra vẻ thôi, đừng ra tay quá mạnh.
Đang lúc suy nghĩ, cô đã thấy Giang Tắc Khâm xuất hiện ở đầu con ngõ. Chỉ cần thêm vài phút nữa thôi là cậu sẽ đụng độ ba kẻ kia.
Phương Minh Mính thở phào nhẹ nhõm, rồi nhanh chóng quay đầu lại, tươi cười hớn hở gọi:
“Tắc Linh tỷ! Tắc Linh tỷ! Cậu ta đến rồi! Mau lại xem!”
Nhưng cảnh tượng diễn ra sau đó lại vượt ngoài dự tính của cô.
Giang Tắc Khâm gần như không có sức phản kháng.
Trước mắt họ, cậu bị ba gã kia đánh cho thê thảm thật sự.
Cảnh tượng đầy máu me bên dưới khiến Phương Minh Mính không dám nhìn tiếp. Cô cầm ống nhòm rồi lặng lẽ nhắm mắt lại.
“Ôi trời, Tắc Linh à, em trai cậu yếu thật đấy. Bị đánh cho như bao cát, năng lực phản kháng cũng không có.”
“Tắc Linh của chúng ta không có em trai.”
“À à, tôi nói sai rồi. Xin lỗi.”
“Công nhận ba gã kia trông khỏe thật! Mính Mính, tôi phải khen cậu một câu đó! Nhìn thôi mà tôi nhiệt huyết sôi trào rồi này!”
“Chỉ tiếc là ở xa quá nên chẳng nghe được gì hết. Giá mà nghe được tiếng kêu thảm thiết thì tốt.”
Phương Minh Mính vẫn nhắm mắt, gật đầu lia lịa:
“Ừ ừ đúng đó! Tiếc là tôi không tìm được chỗ nào quan sát rõ hơn nữa…”
Giang Tắc Linh hạ ống nhòm xuống, vỗ lên vai Phương Minh Mính, cổ vũ một câu:
“Không có việc gì, lần này làm rất tốt.”
Phương Minh Mính lập tức mở mắt, tháo ống nhòm ra, gương mặt đầy vẻ nghiến răng nghiến lợi:
“Phải, đáng đời cậu ta! Từ lâu tôi đã thấy Giang Tắc Khâm ngứa mắt rồi. Chiều qua cậu ta suýt nữa đẩy tôi ngã xuống đất đấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















