Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tương Lai Tôi Thật Thảm Chương 1: Lần Này Phải Ra Tay Thật Đấy

Cài Đặt

Chương 1: Lần Này Phải Ra Tay Thật Đấy

Lớp 10-6

Cuối cùng cũng đến giờ tan học.

Tiếng chuông vừa vang lên, thầy giáo trên bục còn chưa kịp bắt đầu giảng bài tập thì Phương Minh Mính đã nhanh như chớp tắt điện thoại, không chờ thêm giây nào mà chạy vội ra ngoài.

Cô chạy thẳng đến sát rìa trường, cẩn thận quan sát xung quanh một lượt. Thấy không có ai, cô mới khẽ thở phào nhẹ nhõm rồi nghe máy.

Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông trung niên, giọng mang theo vẻ nịnh nọt:

"Minh Mính tiểu thư, ảnh tôi gửi vào email cô đã xem chưa? Ba người đó, cô có vừa ý không?"

Nghĩ đến ba gã đàn ông vạm vỡ đầy cơ bắp trong mấy tấm hình kia, Phương Minh Mính cười tít mắt, má lúm hiện rõ, giọng vui vẻ đáp lại:

"Xem rồi, xem rồi! Rất tốt, cực kỳ tốt! Chính là kiểu tôi thích!"

“Hề hề hề, chứ còn gì nữa! Người do Mập Mạp tôi chọn thì chắc chắn hợp gu cô luôn.”

Mập Mạp nheo đôi mắt hí cười gian xảo, nói tiếp:

“Vẫn làm như cũ hả? Cho ba thằng đó tới dọa người ta tí là được?”

Phương Minh Mính lắc đầu, hạ giọng đầy nghiêm túc:

“Không được. Lần này phải ra tay thật đấy.”

Mập Mạp thoáng sửng sốt: “Thật hả? Không đùa chứ?”

Nhớ lại lời căn dặn của Giang Tắc Linh, Phương Minh Mính khẽ rùng mình: “Thật.”

Mập Mạp gật gù, giọng có vẻ nghiêm túc hơn:

“Được thôi, nhưng mà nếu làm thật thì giá phải tăng thêm một nửa đấy.”

“Tôi biết rồi.”

Cô dùng mũi chân nghiền nát chiếc lá rơi trên đất, rồi nói:

“Địa điểm và thời gian sẽ gửi cho ông sau. Nhưng ba người kia, ngày mai tuyệt đối không được để xảy ra sự cố gì đâu đấy!”

Nếu có sự cố, cô biết ăn nói sao với Giang Tắc Linh bây giờ?

Mập Mạp cười tự tin, mỡ mặt rung rung theo tiếng cười:

“Chuyện tôi lo liệu thì cứ yên tâm! Từ trước tới nay chưa từng xảy ra sơ suất đâu!”

“Được rồi, vậy nha. Tôi còn chút việc phải làm.”

Hắn quay người chuẩn bị rời đi.

“Này! Khoan đã!” – Phương Minh Mính bất ngờ gọi lại.

“Cũng không nhất thiết phải đánh thật đâu. Ý tôi là, vẫn phải ra tay – nhìn qua thì phải giống như đánh thật tàn nhẫn, nhưng thực ra không cần xuống tay quá mạnh đâu. Ông hiểu ý tôi chứ?”

Mập Mạp ngoáy tai, nhướng mày:

“Hiểu rồi. Tức là diễn thôi đúng không? Nhìn thì có vẻ đánh đau, nhưng thực ra đánh nhẹ, không gây tổn thương gì ấy hả?”

“Ừ!”

Phương Minh Mính gật đầu lia lịa, rất hài lòng với khả năng hiểu ý của Mập Mạp:

“Nói tóm lại là, tiếng sấm to hạt mưa nhỏ.”

“Được.”

Mập Mạp búng tay cái tách, “Nhưng mà vẫn phải thêm nửa tiền nữa nhé.”

Phương Minh Mính mắt trợn trắng, nhưng vẫn đồng ý rồi tắt máy. Sau đó, cô chuyển tiền luôn cho hắn ta.

Chờ Mập Mạp nhắn lại cái biểu tượng "OK" xong, cô liền gọi ngay cho Giang Tắc Linh:

“Tắc Linh tỷ, Tắc Linh tỷ, xong hết rồi nha! Mai tan học xong là tụi mình có trò hay để xem rồi! Xem Giang Tắc Khâm bị đánh cho mặt mũi bầm dập mới thích chứ!”

Đầu dây bên kia có vẻ khá ồn, Phương Minh Mính chỉ loáng thoáng nghe được một tiếng “Ừ”. Lúc sau đối phương liền tắt máy.

Cô hướng điện thoại làm cái mặt quỷ, nhét nó vào túi rồi chạy nhanh về khu dạy học.

Trên đường chạy ngang qua sân bóng rổ, cô bắt gặp đám học sinh lớp 10-1 vừa từ phòng học ra, đến sân bóng rổ học tiết thể dục.

Ánh mắt cô ngay lập tức dừng lại ở một người – Giang Tắc Khâm.

Cậu rất cao, nổi bật giữa cả đám nam sinh như hạc giữa bầy gà. Mà không chỉ cao, cậu còn đẹp, rất rất đẹp. Khuôn mặt thanh tú như hoa đào, môi đỏ, răng trắng, nhìn một lần là không quên được.

Phương Minh Mính bất giác thấy tim mình đập nhanh hơn một chút.

Nhìn diện mạo này của cậu, cũng không khó đoán ra mẹ ruột cậu xinh đẹp đến nhường nào.

Khó trách ba của Giang Tắc Linh ở bên ngoài kim ốc tàng kiều, sinh ra con riêng là Giang Tắc Khâm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc