Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Tắc Linh tiện tay ném thẳng cái ống nhòm đắt tiền vào thùng rác, giọng nhẹ như không:
“Tôi còn tưởng cái đứa con rơi do tiện nhân kia sinh ra giỏi giang lắm cơ. Hóa ra cũng chỉ biết ức hiếp con gái yếu hơn mình. Vậy mà ba tôi còn xem nó như báu vật. Chẳng lẽ chỉ vì nó dài hơn tôi một khúc à?”
Nghe đến đây, kể cả Phương Minh Mính cũng phải cúi đầu, không dám hé răng.
Giang Tắc Linh cười cười, quay người rời đi:
“Đi thôi, dẫn mọi người đi ăn tối. Thích ăn gì thì cứ chọn.”
Sau khi ăn uống no nê, Phương Minh Mính mới về nhà.
Mẹ cô – Lâm Lan – đang ngồi xem tivi trong phòng khách.
Phương Minh Mính ngồi xuống ghế sofa cạnh mẹ: “Ba đâu rồi ạ?”
Lâm Lan chăm chú nhìn màn hình, không quay đầu lại: “Giang tổng đi công tác rồi, ba con đi theo.”
“Thế ạ.”
Phương Minh Mính ngả người nằm xoài trên sofa, mắt ngước lên nhìn đèn trần, vẻ mặt trống rỗng:
“Mẹ, hôm nay con thuê người đánh người khác.”
Lâm Lan giật mình quay lại:
“Cái gì? Tại sao phải đánh người? Đánh ai chứ?”
Phương Minh Mính khẽ xoa mu bàn tay vẫn còn đỏ sau cú đánh hồi chiều, buông ra một cái tên: “Giang Tắc Khâm.”
Nghe con gái nói xong, Lâm Lan lập tức cau mày:
“Không phải mẹ đã dặn con từ lâu rồi sao? Đi theo đại tiểu thư thì cứ yên phận mà theo, không phải để con đi làm chuyện xấu cho cô ta.
Chuyện gì cũng chỉ cần nói vài câu cho khéo, cùng lắm thì hùa theo cô ta, làm nền cho cô ta tỏa sáng.
Mấy chuyện bẩn tay như thuê người đánh nhau, để người khác làm là được rồi. Con chỉ cần đứng bên cạnh mà nhìn thôi.”
Phương Minh Mính tức giận bật dậy khỏi ghế, cãi lại:
“Mẹ nói thì dễ dàng lắm, nhưng nào có đơn giản như vậy!”
“Như thế nào không đơn giản?”
Lâm Lan cũng quay người, chống nạnh lên tiếng:
“Mẹ con đây, mấy chục năm sống trong nhà họ Giang, chẳng phải cũng như thế mà qua ngày à? Con từng thấy mẹ trực tiếp làm gì cho Giang phu nhân chưa? Chưa từng!
Mẹ nói cho con biết, làm người khôn là phải biết vuốt mông ngựa đúng cách, chỉ nói mà không làm, ngồi yên xem kịch là đỉnh cao!
Còn nếu con tự dấn thân vào, sớm muộn gì cũng rước họa vào thân!”
“Đó là kinh nhiệm phong phú của mẹ sao!”
Phương Minh Mính nói:
“Mẹ tưởng con không muốn nhẹ nhàng sao? Nhưng mấy người đó toàn bảo con chỉ biết khua môi múa mép!
Tắc Linh tỷ cũng đã khó chịu cái kiểu chỉ nói không làm của con từ lâu rồi! Lần này là chính miệng chị ta chỉ đích danh, bắt con phải tự lo chuyện này!”
“Chuyện đó con phải tự biết liệu mà xử lý. Thôi được rồi, đừng làm phiền mẹ xem phim nữa. Mau đi tắm rửa đi, cả người toàn mùi rượu.” – Vừa nói bà vừa vỗ vỗ đầu con gái.
Phương Minh Mính đứng dậy khỏi ghế sô pha, do dự một lát rồi quay lại hỏi:
“Mẹ, con thuê người đánh Giang Tắc Khâm, liệu có sao không? Nếu Giang tổng mà tra ra con thì phải làm sao?”
Lâm Lan chẳng buồn quay đầu, chỉ khoát tay đầy tự tin:
“Không sao hết. Giang Tắc Khâm chỉ là một thằng con riêng, sao mà đấu lại được hai mẹ con nhà họ Giang? Sớm muộn gì nó cũng không còn chỗ đứng đâu, thân xác còn chẳng giữ nổi. Con cũng đừng lo thừa!”
Phương Minh Mính “dạ” một tiếng, hữu khí vô lực đi tắm.
Vừa thấy cậu xuất hiện, phòng khách vốn còn tràn ngập tiếng cười nói bỗng chốc im bặt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cậu.
Chỉ thấy gương mặt vốn tuấn tú đào hoa của cậu đã sưng vù thành từng khối, gần như chẳng còn nhìn rõ được dung mạo ban đầu.
Đám người giúp việc thấy vậy liền âm thầm liếc nhìn nhau, sau đó lập tức cúi đầu, giả vờ tập trung vào công việc trong tay.
Giang phu nhân Dương Tuyết Ngọc đang ngồi cắm hoa trong phòng khách, liếc mắt nhìn sang thì kinh ngạc, nhíu mày lại.
Bà ta vội vàng đứng dậy, bước nhanh nhưng vẫn giữ vẻ ưu nhã tiến lại gần, dừng cách Giang Tắc Khâm ba bước:
“Tắc Khâm, con làm sao vậy? Sao lại thành ra thế này?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)