Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Tắc Khâm dẫn Phương Minh Mính đi vào một tiệm mì.
Lúc này vừa vặn là giờ cơm tối, trong quán đã có rất nhiều người ngồi ăn.
Giang Tắc Khâm và Phương Minh Mính chen theo dòng người đi tới khu gọi món.
Cậu có vẻ rất quen thuộc với nơi này, thậm chí không thèm nhìn thực đơn, trực tiếp gọi một tô mì.
Trời lúc này đã tối, Phương Minh Mính thì sớm đã đói meo.
Nếu là ngày thường, chắc chắn cô sẽ chẳng động vào mấy món trong tiệm nhỏ như vậy, ở nhà thì có đồ ăn ngon, ra ngoài cũng toàn cùng bạn bè ăn nhà hàng.
Vậy mà giờ phút này, cô lại thấy đồ ăn trong tiệm này trông... khá ngon là đằng khác.
Cô nhìn thực đơn dán trên tường trước mặt, cố gắng ôm chặt chiếc cặp sách của Giang Tắc Khâm, vừa xem vừa âm thầm suy nghĩ nên gọi món gì.
Đúng lúc cô còn đang rối rắm không biết nên chọn món gì, Giang Tắc Khâm đã sớm rút tờ hai mươi tệ trong túi ra, đưa cho chủ quán.
Ông chủ liếc nhìn Phương Minh Mính, hỏi:
“Cô bé muốn ăn gì? Gọi chung với cậu ấy nhé?”
“Cháu muốn cái kia—”
“Cậu ấy đang giảm cân, không ăn.” Giang Tắc Khâm không thèm đợi cô nói hết câu đã chặn lại.
Phương Minh Mính sững người, ngơ ngác quay đầu nhìn cậu.
Cậu khẽ cong khóe môi:
“Chính miệng cậu nói là đang giảm cân mà?”
“?”
Từ nãy đến giờ, trên đường đi cậu ta nào có nói với cô câu nào!
Cứ thế cắm đầu đi trước, để cô còng lưng ôm cái cặp sách đuổi theo phía sau muốn hụt hơi!
Hơn nữa ai nói cô cần giảm cân? Rõ ràng thân hình cô hoàn toàn bình thường, đâu có mập!
Cô khó khăn nặn ra một nụ cười méo xệch, quay sang ông chủ:
“Đúng rồi ạ, cháu không ăn.”
Có lẽ vì nụ cười của Phương Minh Mính trông quá... "đáng sợ", ông chủ hơi do dự một chút, cúi đầu liếc nhìn cặp sách to tướng trong tay cô.
Cô nắm thật chặt cặp sách:
“Cái này gọi là phụ trọng giảm béo, vừa đi vừa mang vật nặng có thể giúp thon gọn bắp tay.”
Giang Tắc Khâm liếc nhìn cô một cái, sau đó quay người tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Phương Minh Mính vội vã theo sau, nhưng trong quán mì giờ này đã hết sạch chỗ ngồi.
Cô hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cơn giận đang trào lên.
Nói thật, từ bé đến lớn, cho dù là Giang Tắc Linh người luôn khiến cô phải nhún nhường cũng chưa từng bắt nạt cô kiểu này. Chứ đừng nói là loại ấm ức rõ ràng thế này.
Tên Giang Tắc Khâm này chắc chắn là cố tình làm khó cô!
Cũng phải thôi, với cái tính thù dai như vậy, sao có thể dễ dàng chấp nhận lời xin lỗi của cô được.
Nhất định cậu ta đã quyết tâm phải hành cô cho bằng được, coi như báo thù cho mấy chuyện cô từng làm trước kia.
Không sao, cô hiểu mà.
Chịu được khổ, vượt qua khổ, mới là người vượt trội hơn người.
Cô nhất định phải khiến Giang Tắc Khâm cam tâm tình nguyện thu nhận mình làm tùy tùng!
Phương Minh Mính nở một nụ cười rạng rỡ đầy nhiệt tình, bước nhanh vài bước đến cạnh Giang Tắc Khâm, ngẩng đầu ưỡn ngực đứng thẳng, hoàn toàn không bận tâm đến ánh mắt soi mói xung quanh.
Mất mặt thì cũng là ngồi cạnh Giang Tắc Khâm mất mặt thôi!
Cô cười ngọt ngào, ánh mắt tràn đầy thành ý nhìn về phía Giang Tắc Khâm, bộ dạng cứ như sẵn sàng vì cậu mà đổ máu, hy sinh, vượt lửa băng sông cũng không nề hà.
Cảm nhận được ánh nhìn không mấy thiện cảm từ những người xung quanh, Giang Tắc Khâm ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái, lại nhìn quanh một vòng, khẽ nhướng mày rồi dửng dưng cúi đầu chơi điện thoại, chẳng buồn phản ứng.
Chẳng bao lâu sau, mì được bưng lên, Giang Tắc Khâm đặt điện thoại xuống, bắt đầu ăn.
Phương Minh Mính vẫn đứng nguyên tại chỗ, tiếp tục nhìn cậu bằng ánh mắt thâm tình chân thành.
Trong lúc đó, có vài người ăn xong rời đi, ông chủ tiệm không nhịn được đi tới bên cạnh cô:
“Cô gái, bên kia có chỗ trống, cô qua đó ngồi một lát đi.”
Phương Minh Mính kiên quyết lắc đầu:
“Không cần đâu, cảm ơn ông chủ. Cháu đứng cũng giúp giảm mỡ bụng mà!”
Vì vậy cô cứ đứng như vậy suốt, không rời mắt khỏi Giang Tắc Khâm đang ăn cơm.
Cô tưởng rằng, người bình thường sẽ không thể nào ăn cơm một cách tự nhiên khi có người cứ đứng nhìn chằm chằm như vậy — tiếc rằng, Giang Tắc Khâm lại làm được.
Cậu thật sự có thể làm như không thấy gì, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của Phương Minh Mính, cũng chẳng bận tâm đến ánh mắt khó chịu của những người xung quanh đang ăn mì.
Cậu ăn rất ngon lành.
Nhìn dáng vẻ Giang Tắc Khâm ăn mì, Phương Minh Mính không nhịn được nuốt nước bọt, cảm thấy bụng càng lúc càng đói cồn cào.
May mà Giang Tắc Khâm cũng không ăn quá lâu. Cậu húp ngụm canh cuối cùng, rồi rút khăn giấy ở bên cạnh lau mặt, lau miệng một chút.
Phương Minh Mính theo phản xạ liếc mắt nhìn cái bát trống rỗng.
Giang Tắc Khâm đứng dậy khỏi ghế, khoảng cách giữa cậu và Phương Minh Mính đứng sát bàn gần như là mặt kề mặt.
Bất ngờ thấy gương mặt cậu phóng to ngay trước mắt, cô giật nảy mình, theo bản năng lùi về sau mấy bước.
Tuy rằng gương mặt Giang Tắc Khâm đúng là rất đẹp thật, nhưng trong mắt cô lúc này, cái đẹp ấy lại mang cảm giác rợn người.
Đồ càng đẹp... càng nguy hiểm! Có độc! Vẫn nên giữ khoảng cách thì hơn!
Thấy biểu cảm của cô cứ như thể vừa gặp phải mãnh thú hay đại hồng thủy, Giang Tắc Khâm càng thêm nghi hoặc trong lòng.
Trước đây, mỗi lần Phương Minh Mính đối mặt với cậu, tuyệt đối chưa từng tỏ ra như vậy, lúc nào cũng là cái bộ dạng hống hách ỷ thế hiếp người, hoàn toàn không có lấy chút gì gọi là sợ hãi.
Nhưng hiện tại thì khác hẳn. Từ hôm đó ở bệnh viện, ánh mắt cô nhìn cậu luôn ẩn chứa một nỗi sợ rất rõ ràng.
Rốt cuộc là vì lý do gì cô lại thay đổi như vậy?
Giang Tắc Khâm giấu nghi hoặc vào sâu trong lòng.
Ánh mắt cậu dừng lại nơi bàn tay cô đang hơi run rẩy, nhún vai một cái, rồi bước nhanh về phía cửa.
Phương Minh Mính, vừa bị ánh mắt cậu nhìn đến mà rợn cả da gà, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Cô ôm cái cặp nặng trĩu, cố gắng đuổi theo sau.
Không ngờ cậu lại đang đứng đợi cô ở cửa.
Thấy cô đi theo sau, Giang Tắc Khâm mới bắt đầu bước tiếp, tốc độ cũng chậm hơn trước nhiều, Phương Minh Mính cũng không phải cố sức chạy theo.
“Cặp sách nặng không?” Cậu hỏi.
Phương Minh Mính lập tức nâng cao cảnh giác, ôm chặt lấy cặp, dù hai cánh tay mảnh khảnh đã bắt đầu run run, cô vẫn cố cắn răng bật ra hai chữ:
“Không nặng.”
“Đói không?” Cậu lại hỏi.
“Đúng!” Cô nghiêm túc gật đầu, vẻ mặt đầy quyết tâm.
Giang Tắc Khâm ngầm lắc đầu.
Đúng là một tùy tùng... vừa bướng, vừa lì lợm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















