Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tương Lai Tôi Thật Thảm Chương 17: Cậu Không Ép Tôi, Là Tôi Tự Nguyện

Cài Đặt

Chương 17: Cậu Không Ép Tôi, Là Tôi Tự Nguyện

Phương Minh Mính đem những lời giải thích đã sớm học thuộc lòng từ trước tuôn ra một mạch không ngừng nghỉ, đến khi nói xong thì mệt đến nỗi phải thở dốc liên tục.

Từ lúc nghe tiếng bước chân chạy đến, Giang Tắc Khâm đã hơi ngạc nhiên. Nhưng khi nghe hết một tràng lời xin lỗi kia, trong lòng cậu lại càng thêm kinh ngạc.

Bởi vì chuyện này quá kỳ lạ. Phương Minh Mính là ai chứ?

Cô ta là người của Giang Tắc Linh. Tất cả hành động của cô ta đều có mục đích rõ ràng.

Vậy thì việc cô ta cúi đầu xin lỗi cậu, rốt cuộc có ý gì? Mục đích lần này là gì?

Trong mắt Giang Tắc Khâm thoáng hiện nét thâm trầm.

Giang Tắc Linh lại định giở trò gì đây?

Một lúc lâu vẫn không có động tĩnh gì, Phương Minh Mính bắt đầu thấy sốt ruột, cô len lén đưa mắt nhìn trộm về phía Giang Tắc Khâm.

Chỉ thấy hắn vẫn đứng bất động, lưng vẫn quay về phía cô như cũ, không có chút phản ứng.

Chẳng lẽ lời xin lỗi của cô vô dụng thật sao? Phương Minh Mính trong lòng hoảng hốt.

Đây là lời xin lỗi cô đã chuẩn bị cả ngày, thậm chí còn nghiêm túc hơn lúc viết kiểm điểm.

Không thể nào lại không có chút hiệu quả gì đi? Vì sao cậu lại không có bất kỳ phản ứng nào?

Chẳng lẽ cô còn bỏ sót điều gì quan trọng?

Phải rồi! Xin lỗi đột ngột như vậy, chắc chắn Giang Tắc Khâm rất khó hiểu.

Cô phải giải thích rõ nguyên nhân, giống như lời thầy giáo dạy ngữ văn thường nói, muốn viết cho người ta hiểu thì nhất định phải trình bày rõ ngọn nguồn sự việc.

Nghĩ đến đây, cô siết chặt nắm tay, lấy lại dũng khí, chuẩn bị nói tiếp.

"Thật đó, từ cái ngày tôi bị ngã rồi ngất đi, suýt chút nữa chết, tôi mới nhận ra những việc mình từng làm quá đáng đến mức nào!

Người mà tôi cảm thấy có lỗi nhất chính là cậu! Tối đó tôi bị ngất, chắc chắn là Bồ Tát đang trừng phạt tôi! Ngày hôm đó tôi không nên sai người chặn cậu trong ngõ nhỏ rồi đánh cậu..."

Nói đến đây, cô có chút do dự, không chắc có nên thẳng thắn như vậy hay không.

Nhưng cô cảm thấy Giang Tắc Khâm thật ra đã biết ai đứng sau chuyện đó rồi, nếu cô nói ra thì còn có thể chứng minh được chút thành ý, tỏ ra mình thật lòng.

Nghe đến đây, Giang Tắc Khâm xoay người lại:

“Chuyện hôm đó là cậu sai người làm?”

Nghe thấy giọng nói chậm rãi, ánh mắt băng giá quét qua, cả người Phương Minh Mính lập tức dựng đứng lông tơ.

Cô nghiến răng, lấy hết can đảm, nhắm mắt lại, cúi người một cái 90 độ tiêu chuẩn:

“Là tôi tìm người, là Giang Tắc Linh xúi giục tôi làm vậy. Thật xin lỗi! Tôi sẵn sàng chịu phạt, cậu... cậu có thể đánh tôi, tôi tuyệt đối không đánh trả!”

“Thôi đi.” Giang Tắc Khâm khẽ cười, “Ngã một cú mà liền giác ngộ?”

“Đúng vậy đúng vậy!”

Cô lập tức bật dậy, cuống quýt, không kịp suy nghĩ gì liền bắt đầu nói nhăng nói cuội:

“Tôi ngã nặng lắm, bác sĩ còn bảo suýt nữa là không cứu kịp.

Khi đó tôi như rơi vào một mảng đen ngòm, cảm giác chỉ thiếu chút nữa là bị Hắc Bạch Vô Thường kéo đi rồi!

Đúng lúc đó, Bồ Tát nương nương đột nhiên xuất hiện, mắng tôi một trận vì những việc đã làm.

Nói sẽ bắt tôi đọa mười tám tầng địa ngục ở kiếp sau! Nhưng mà, thấy tôi còn nhỏ, người thương tình cho tôi một cơ hội hối cải.

Nói là nếu tôi không biết hối lỗi cho đàng hoàng, thì sẽ lấy mạng tôi đi ngay!”

Đầu óc trống rỗng, thực ra Phương Minh Mính cũng chẳng biết mình vừa mới nói cái gì nữa, chỉ biết khẩn trương nhìn Giang Tắc Khâm.

Giang Tắc Khâm mặt không biểu cảm nhìn cô.

Dù cậu đã từng gặp qua đủ loại người, cũng chưa từng thấy ai có thể nói dối mà nói ra một cách đầy lý lẽ và hợp tình đến thế.

Cảm giác như cô đang xem cậu là thằng ngốc vậy.

“Nếu tôi không chấp nhận lời xin lỗi của cậu thì sao?”

Phương Minh Mính hơi đơ ra.

“Vậy cậu có thể sẽ chết sao?”

“Không đúng không đúng! Tôi không có ý đó, thật sự không có ý đó! Tôi chỉ là hy vọng cậu có thể cho tôi một cơ hội sửa sai.

Từ nay về sau, tôi sẽ không làm tay chân cho Giang Tắc Linh nữa, tôi sẽ chỉ làm tùy tùng cho cậu thôi! Giang Tắc Khâm, làm ơn cho tôi làm tùy tùng của cậu đi!”

“Tùy tùng à?” Giang Tắc Khâm bật cười:

“Nghe thật hay ho, chẳng qua cũng chỉ là một cái…” Cậu cười đầy ẩn ý.

Phương Minh Mính hơi biến sắc, sắc mặt trắng bệch.

Giang Tắc Khâm khẽ móc ngón tay lấy cặp đang treo xuống, trong lòng đã có chủ ý, quyết đoán: “Nghiêm túc?”

“Nghiêm túc, rất nghiêm túc luôn!”

“Tôi không ép cậu đâu đấy.”

“Phải phải, cậu không ép tôi, là tôi tự nguyện!”

Giang Tắc Khâm ngẩng đầu nhìn lên trời:

“Vậy à, thế thì bắt đầu từ bây giờ đi, để tôi xem thành ý của cậu thế nào.”

Nói xong, cậu buông tay, nhấc cặp sách lên, ném thẳng lên không trung.

Phương Minh Mính sững người một lúc, sau đó vội vàng đón lấy, cẩn thận ôm vào lòng.

Cặp sách của cậu… cũng thật nặng.

Cậu thậm chí còn không thèm liếc nhìn lấy một cái, xoay người bỏ đi luôn.

Phương Minh Mính cũng không dám hỏi cậu định đi đâu, chỉ có thể ôm cặp sách, nhăn nhó chạy lẽo đẽo theo sau.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc