Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tương Lai Tôi Thật Thảm Chương 16: Xin Cậu Nhất Định Phải Tin Tôi

Cài Đặt

Chương 16: Xin Cậu Nhất Định Phải Tin Tôi

Cuối cùng tiếng chuông tan học cũng vang lên, Phương Minh Mính lập tức khoác cặp lên vai, là người đầu tiên chạy vụt ra khỏi lớp học.

Cô chạy thẳng đến cổng trường, lén lút trốn sau một gốc cây to gần đó chờ.

Chỉ một lát sau, học sinh bắt đầu ra ngày càng đông, ai nấy đều hào hứng đi ra cổng trường.

Có người rủ nhau đi chơi, có người lên xe về nhà.

Phương Minh Mính căng thẳng tập trung, ánh mắt liên tục đảo quanh đám đông đang ra về.

Nhưng cô vẫn không thấy người mà mình muốn tìm.

Thời gian trôi qua càng lâu, cô càng thêm sốt ruột. Giang Tắc Khâm sao còn chưa ra vậy?

Chẳng lẽ cô bỏ sót rồi? sao có thể chứ, Giang Tắc Khâm ở trong đám đông nổi bật đến thế cơ mà!

Hôm nay cô nhất định phải xin lỗi Giang Tắc Khâm!

Cả ngày nay Phương Minh Mính đều tự cổ vũ bản thân, hiện tại chính là khoảnh khắc cao trào nhất.

Nếu hôm nay mà không xin lỗi được, thì ngày mai, cái khí thế này chắc chắn sẽ không còn.

Rốt cuộc thì một tiếng trống là tăng thêm dũng khí, hai tiếng trống tinh thần suy sút, ba tiếng trống dũng khí bay sạch.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, người ra về ngày càng ít, trời cũng dần dần tối.

Ngay lúc Phương Minh Mính cắn môi, định từ bỏ, thì từ xa có một người bước tới.

Cô thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: Cuối cùng cũng chờ được rồi.

Cô lập tức rụt đầu lại, cả người núp phía sau thân cây.

Mấy chục giây sau, Giang Tắc Khâm đi ngang qua sau thân cây.

Cô nín thở, từ sau tán lá len lén nhìn. Chỉ thấy cậu ấy đã thay sang bộ đồng phục khác, không rõ cậu từ đâu lấy được đồng phục.

Người kia chậm rãi đi xa, Phương Minh Mính liền từ sau thân cây ló ra, lén lút đi theo phía sau.

Phương Minh Mính vốn chẳng lạ gì chuyện này, có thể nói cô cực kỳ thành thạo việc theo dõi người khác.

Chính cô cũng không nhớ nổi mình đã từng bám theo bao nhiêu người rồi, mà gần như chưa từng thất bại.

Trong suốt một tháng qua, cô cũng đã lén theo dõi Giang Tắc Khâm rất nhiều lần, cho nên rất rõ sau khi tan học cậu sẽ đi đâu, nhờ vậy mới có thể thuê người đánh cậu.

Lần này cô muốn theo dõi lại là bởi vì sau lần bị đánh trước đó, Giang Tắc Khâm chắc chắn sẽ không còn đi con đường cũ nữa.

Thế nên cô phải theo lại từ đầu để nắm tuyến đường mới.

Theo lý mà nói, học sinh ở ngôi trường này phần lớn đều không phú thì quý.

Trừ Phương Minh Mính là kẻ duy nhất dùng phương pháp đặc biệt để len lỏi vào, còn lại tan học đều có xe riêng đến đón tận nơi.

Tuy rằng Giang Tắc Khâm là con riêng, nhưng được thừa nhận và có quyền thừa kế, thế mà không hiểu vì sao, cậu ấy chẳng bao giờ ngồi xe về, lại luôn vòng vèo đi qua mấy con phố nhỏ, không biết là đi đâu.

Tháng trước, Phương Minh Mính chỉ mới theo dõi cậu đi được mấy con hẻm thì bỏ cuộc. Sau đó mỗi lần đi theo, cô đều dừng lại ở chỗ đó.

Nhưng mà, khoan đã?

Con đường này chẳng phải chính là con đường lần trước sao? Giang Tắc Khâm gan như thế, bị đánh một trận rồi mà vẫn dám đi lại đường cũ?

Trong lòng cô đầy nghi hoặc, nhưng vẫn bám sát không rời.

Con hẻm càng đi càng sâu, chẳng mấy chốc đã đến chỗ mà lần nào Phương Minh Mính cũng phải bỏ cuộc.

Cô không đi tiếp đoạn đó là có lý do, con đường ấy quá dài mà lại chẳng có lấy một chỗ nào để nấp.

Nếu bị phát hiện thì chỉ còn cách lùi lại phía sau, đợi cậu đi qua mới có thể lén theo tiếp.

Nhưng vì đoạn đó quá dài, nên mỗi lần cô quay lại đuổi theo thì đã chẳng còn thấy bóng dáng cậu đâu nữa.

Cô nhìn quanh hoàn cảnh xung quanh, lúc này bốn phía hoàn toàn không có ai.

Hơn nữa con hẻm này cũng không dễ để người khác nấp được là một nơi khá an toàn.

Cô hít sâu một hơi, rồi từ chỗ ẩn nấp lao ra ngoài.

Giang Tắc Khâm đang chậm rãi bước đi phía trước, nghe thấy sau lưng vang lên tiếng bước chân, mày khẽ nhíu lại.

Phương Minh Mính chạy một mạch tới gần sát hắn, rồi mới đột ngột phanh lại.

Cô thở hổn hển mấy hơi, sau đó lùi lại một bước, chân thành cúi đầu thật thấp về phía bóng lưng của hắn:

“Thật xin lỗi, tôi đến để xin lỗi cậu. Vì suốt một tháng qua tôi đã móc mỉa, châm chọc cậu. Thật sự, thật sự xin lỗi!

Cái bánh kem đó là quà xin lỗi tôi chuẩn bị cho cậu. Không ngờ lại vô tình đụng vào cậu! Tôi thật sự không cố ý!

Dù thế nào đi nữa, xin cậu nhất định phải tha thứ cho tôi, nhất định phải tha thứ cho tôi!

Tôi biết cậu chắc chắn vẫn còn rất giận, vì để cậu nguôi giận, cậu có thể sai tôi làm bất cứ việc gì hợp lý, hợp tình, hợp pháp.

Ví dụ như giúp cậu đánh nhau, trả đũa mấy kẻ bắt nạt cậu trong trường cũng được, thật đó!

Xin cậu nhất định phải tin tôi là thật lòng!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc