Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi Phương Minh Mính quay trở lại lớp, cô phát hiện Du Tâm Điểm đã dời bàn đi chỗ khác, không còn ngồi cạnh cô nữa.
Cô không phản ứng gì, lặng lẽ ngồi xuống chỗ cũ, mở sách giáo khoa ra, chăm chú nhìn vào những dòng chữ trên trang sách.
Điện thoại rung lên. Cô lấy máy cúi đầu mở ra xem.
Tui là điểm tâm tui ngọt nhất: Phương Minh Mính, cậu khiến tôi quá thất vọng rồi! Cậu vậy mà lại lợi dụng tôi! Có phải cậu đã sớm tính toán xong, muốn lừa lấy bánh kem của tôi, rồi hại Giang Tắc Khâm không!?
Tui là điểm tâm tui ngọt nhất: Tôi không muốn tiếp tục làm bạn với cậu nữa, nói chuyện với cậu làm tôi cảm thấy buồn nôn!
Cô đã hai lần liên tiếp, đi ngược lại với ý định ban đầu của mình, như bị trời xui đất khiến chọc giận Giang Tắc Khâm!
Chuyện này đúng là quá đáng sợ. Cô đã mơ hồ cảm thấy một tương lai mình càng thêm bi thảm.
Nếu cứ tiếp tục thế này thì thật sự không ổn.
Giang Tắc Khâm đã bắt đầu ghi hận cô rồi. Cô không thể cứ mặc kệ nữa.
Nếu để đến mấy năm sau, Giang Tắc Khâm xử lý mẹ con Giang gia, thì tiếp theo sẽ là cô .
Tuy rằng thời điểm đó vẫn còn xa, nhưng tình cảm cách mạng thì phải bắt đầu càng sớm càng tốt.
Lúc này cô tiến tới giúp đỡ khi cậu không có gì trong tay, đang ở vào thế yếu, thì càng phải tranh thủ trở thành người hữu dụng trong mắt cậu.
Hơn nữa, trước đây cô cũng đã đắc tội cậu, trong lòng cậu không có ấn tượng tốt với cô.
Nếu không tranh thủ thay đổi sớm, thì sau này sẽ càng khó xoay chuyển tình thế hơn.
Du Tâm Điểm nói không sai, việc này cần phải nhanh chóng, dứt khoát, càng đơn giản thô bạo càng tốt.
Rốt cuộc tình huống trước mắt, chỉ có cách đó mới hiệu quả.
Nếu cô chọn dùng vài chiêu trò nhỏ để gài bẫy Giang Tắc Khâm, kiểu như mỹ nhân cứu anh hùng rồi giả vờ tình cờ giúp đỡ thì lỡ bị phát hiện, hậu quả sẽ càng thảm hơn nữa.
Hơn nữa, dựa vào những gì cô biết về Giang Tắc Khâm trong sách, kiểu người như hắn tâm cơ thâm sâu, nếu cô dùng mánh khóe với hắn, căn bản không qua mặt được.
Đối phó với kiểu người thông minh như vậy, chỉ có thể dùng sự chân thành và cách tiếp cận thẳng thắn, đơn giản!
Phương Minh Mính cắn răng, hạ quyết tâm.
“Phương Minh Mính, em học thuộc bài này chưa?” – giáo viên ngữ văn đột nhiên hỏi.
Cả lớp trong nháy mắt đồng loạt quay sang nhìn cô.
Cô ngơ ngác chạm phải ánh mắt của giáo viên: “Ơ... dạ?”
Giáo viên ngữ văn khẽ nhíu mày: “Phương Minh Mính, đứng dậy!”
Cô lập tức đứng bật dậy.
“Vừa rồi tôi hỏi cả lớp có thuộc bài không, em chẳng phải đã gật đầu sao? Vậy thì mời em đọc cho cả lớp nghe!”
Phương Minh Mính xấu hổ cười cười.
Cô còn chẳng biết cô giáo nói đến bài nào, huống hồ, cô chưa thuộc bài nào trong sách ngữ văn cả.
“Cô ơi, em chưa thuộc ạ.” Cô cúi đầu, nhỏ giọng nói.
“Chưa thuộc mà còn gật đầu làm gì?”
“Em… em… em…”
Phương Minh Mính ấp úng:
“Em gật đầu là thể hiện thái độ muốn thuộc bài ạ! Em muốn nói là, tuy bây giờ em chưa thuộc, nhưng nhất định em sẽ cố gắng học thuộc ạ!”
Sắc mặt giáo viên ngữ văn không tốt lắm.
Phải biết rằng, Phương Minh Mính vốn dĩ đã là học sinh yếu kém, chưa từng thuộc nổi một bài nào.
Mỗi lần thi khảo sát tháng, phần chép chính tả thơ cổ của cô đều là 0 điểm!
“Thái độ như vậy đáng được khuyến khích, tiết đọc sáng mai đến chỗ tôi đọc lại. Nếu không thuộc thì chép phạt 50 lần cho tôi!”
“……”
Đau càng thêm đau, máu càng thêm máu. Phương Minh Mính cảm thấy đầu mình lại bắt đầu nhức.
Có lẽ nên xin mẫu thân đại nhân, một lần nữa quay lại bệnh viện nằm thêm vài ngày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















