Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong mắt Du Tâm Điểm, cô gái Phương Minh Mính này từ nhỏ đã được ba mẹ nuông chiều quá mức, căn bản không thể uốn nắn nổi.
Tui là Phương đây: Thật đó. Khi sinh mạng bị đe dọa, tớ đột nhiên có cái nhìn mới về cuộc sống. Khi đó tớ mơ mơ màng màng, gần như chạm tới cái chết, tớ nghĩ: nếu còn cơ hội nói chuyện, tớ nhất định phải xin lỗi Giang Tắc Khâm, để cậu ấy tha thứ cho tớ.
Ông trời có mắt, tớ tỉnh lại rồi, cho nên tớ nhất định sẽ quyết tâm sửa sai, thật lòng xin lỗi Giang Tắc Khâm!
Tui là điểm tâm tui ngọt nhất: Không phải nói là chỉ bị chấn động não nhẹ thôi? Không có chuyện gì mà?
Tui là Phương đây: Ai nói vậy?
Tui là điểm tâm tui ngọt nhất: Chủ nhiệm lớp nói đó. Tụi này lúc trước còn đang tiếc sao không té cho nặng hơn tí nữa, đỡ làm bậy hại người khác.
Tui là Phương đây: Du Tâm Điểm, cậu thật quá đáng! Cậu chẳng phải đã nói tớ bản tính không xấu, sẽ không bỏ rơi tớ, sẽ luôn cố gắng kéo tớ lại sao?
Tui là điểm tâm tui ngọt nhất: Nhưng giờ tớ cảm thấy cậu bản tính rất tệ, cả người xấu xa.
Tui là Phương đây: Nhưng Điểm Tâm, tớ thật sự hối hận rồi. Thật lòng đó. Tớ định hôm nay sẽ đi tìm Giang Tắc Khâm xin lỗi, nhưng không biết phải làm sao, cậu có cách nào không?
**
Phương Minh Mính đứng ở khúc ngoặt sau cửa lớp 10-1, tay cầm một chiếc bánh kem ngàn lớp vị sầu riêng, vẻ mặt đầy căng thẳng.
Chiếc bánh này là do Du Tâm Điểm giúp cô chuẩn bị.
Du Tâm Điểm hiến kế cho cô, chuyện xin lỗi thì phải nhanh – gọn – dứt khoát, bảo cô nhân lúc sau giờ học buổi sáng thì lập tức đi tìm Giang Tắc Khâm xin lỗi, tiện thể mang theo chút quà nhỏ.
Cô nàng còn nói, nếu lần này xin lỗi thành công thì sẽ chính thức coi Phương Minh Mính là bạn, hai sẽ là bạn bè của nhau.
Thế là Phương Minh Mính cứ thế ngơ ngẩn cầm bánh tới.
Chỉ là, lúc đến, cô lại không dám.
Thứ nhất, cô thật sự không dám đối mặt với Giang Tắc Khâm.
Thứ hai, đột nhiên cô lại nghĩ tới một chuyện khác.
Cho dù sau này Giang Tắc Khâm có lợi hại đến mức nào đi nữa, thì hiện tại Giang Tắc Linh vẫn là người có thế lực hơn hắn.
Nếu cô lại xin lỗi Giang Tắc Khâm ngay trước mặt mọi người, để chuyện này lọt tới tai Giang Tắc Linh thì biết phải làm sao đây?
Không chừng hiện tại Giang Tắc Khâm tự bảo vệ cậu còn khó, chứ lấy đâu ra sức mà bảo vệ cô? Lúc đó, chẳng phải cô sẽ bị Giang Tắc Linh chỉnh chết sao?
Hơn nữa ba mẹ cô hiện giờ đều đang làm việc ở Giang gia, nếu vì cô mà khiến họ bị liên lụy, bị Giang tổng cho nghỉ việc thì phải làm sao bây giờ?
Huống hồ, Giang Tắc Khâm còn không nhất định tiếp nhận lời xin lỗi của cô.
Vạn nhất hai bên đều tốn công vô ích, tình cảnh của cô lại càng không xong sao.
Cho nên, chuyện xin lỗi này tuyệt đối không thể làm qua loa.
Suy nghĩ một hồi, Phương Minh Mính cũng xác định rõ mục tiêu của mình.
Cô nhìn hộp bánh ngàn lớp vị sầu riêng trong tay, thầm nghĩ: thôi thì cái bánh kem này mình ăn, dù sao nhà Du Tâm Điểm bán bánh mùi vị cũng không tồi.
Phương Minh Mính ôm hộp bánh quay người rời khỏi góc, định trở về lớp học.
Nhưng mà chỗ cô đứng vốn không thể nhìn thấy cửa sau của lớp 10-1. Ngược lại, học sinh bước ra từ cửa sau cũng không thể trông thấy cô đang núp ở đó.
Vì vậy, ngay lúc cô vừa bước ra khỏi góc liền đụng phải người cũng vừa từ cửa sau đi ra: Giang Tắc Khâm.
Con trai thường to khỏe hơn con gái, huống hồ đang ở tuổi dậy thì.
Phương Minh Mính vừa đụng phải cậu liền đau đến mức không nhịn được hét lên một tiếng thảm thiết, chỗ đang phát triển bị đụng trúng, cảm giác thốn này khiến cô lập tức khom người lại theo phản xạ.
Giang Tắc Khâm cũng sững người một chút khi bất ngờ va vào cô.
Nhưng ngay sau đó, nghe thấy tiếng hét quen thuộc và chói tai kia, cậu lập tức phản ứng lại, hơn nữa cảm thấy âm thanh quen thuộc của đối phương, làm cậu chán ghét.
Cậu cúi đầu nhìn đồng phục trắng của mình bị dính một mảng to bánh kem nhầy nhụa, sắc mặt liền trầm xuống.
Hơn nữa còn là mùi vị sầu riêng cậu ghét nhất.
Cơn đau nhức cuối cùng cũng dịu đi, Phương Minh Mính từ từ duỗi thẳng người, ngẩng đầu nhìn thoáng qua.
Vừa thấy rõ gương mặt đối phương, cả người cô như hóa đá.
Ánh mắt cô chậm rãi, cứng ngắc từ mặt cậu chuyển qua quần áo cậu, chỉ thấy đồng phục của cậu bị khối bánh kem sầu riêng biến thành một mảng hỗn độn.
Trái tim cô run lên bần bật.
Ánh mắt vội vàng liếc sang bàn tay phải của mình, vốn cầm bánh, giờ chỉ còn lại chút kem dính bên ngoài, hơn nửa cái bánh rõ ràng đang nằm chễm chệ trên người Giang Tắc Khâm, nửa còn lại thì rơi xuống đất.
Tình huống này, cho dù là trùng hợp thật, thì cũng quá khó khiến người ta tin là vô tình.
Ngoại trừ chính bản thân cô, bất kỳ ai nhìn thấy cũng sẽ nghĩ: đây là do Phương Minh Mính cố tình làm ra.
Trước mắt bao người, Phương Minh Mính khó mà giải thích.
Mà nhìn thấy sắc mặt Giang Tắc Khâm ngày càng lạnh lẽo, lại nhớ đến chuyện xảy ra ở bệnh viện hôm đó, Phương Minh Mính phản xạ có điều kiện lùi lại mấy bước.
Khu vực này lập tức trở nên im lặng. Đám học sinh đang nô đùa trên hành lang cũng dừng lại, đứng sang một bên hóng chuyện.
Đối với bọn họ mà nói, chuyện này chẳng qua lại là một màn kịch cũ diễn lại mà thôi.
Trong suốt một tháng qua, Phương Minh Mính không ít lần chủ động gây sự với Giang Tắc Khâm.
Bất quá, Giang Tắc Khâm cũng đáng đời. Ai bảo hắn là con riêng do tình nhân sinh ra chứ?
Trong mắt đám học sinh ở đây, loại người như vậy là đáng ghét nhất.
Một số người thậm chí còn nhìn Phương Minh Mính bằng ánh mắt tán thưởng.
Cách đó không xa, Du Tâm Điểm đang quan sát cũng tức đến mức sắc mặt tái xanh!
Giang Tắc Khâm siết chặt hai nắm tay, cố nén xúc động muốn đánh vào khuôn mặt kia, rảo bước vòng qua cô, nhanh chóng đi về phía nhà vệ sinh.
Cậu cả đời này ghét nhất là mùi sầu riêng!
Phương Minh Mính há hốc miệng, định nói gì đó, nhưng lại không biết nói gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu sải bước rời đi, từ bóng lưng cũng cảm nhận được lửa giận ngùn ngụt.
Đột nhiên, có người vỗ nhẹ vào vai Phương Minh Mính.
Cô mơ màng quay đầu lại.
Cố Phân Cầm và Giang Tắc Linh đang đứng phía sau cô, cả hai đều mang nụ cười trên mặt, nhìn chằm chằm vào cô.
"Mính Mính, cậu làm tốt lắm!" – Cố Phân Cầm giơ ngón tay cái khen ngợi.
Giang Tắc Linh khẽ mỉm cười, gật đầu với cô, rõ ràng rất tán thưởng cách hành xử của Phương Minh Mính khi nãy.
Phương Minh Mính xấu hổ, nhưng miễn cưỡng nở nụ cười lấy lòng.
Một lần nữa, cô thực sự thấu hiểu cái gọi là khóc không ra nước mắt, là gãy răng còn phải nuốt máu vào trong, là ngoài mặt cười mà trong lòng đang khóc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















