Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Phương Minh Mính lại nằm viện theo dõi thêm mấy ngày.
Mỗi ngày cô yên tâm thoải mái nằm trên giường bệnh ngủ li bì, lúc tỉnh thì xem phim, lướt diễn đàn, cuộc sống trôi qua hết sức nhàn nhã.
Miễn là không cần nghĩ đến Giang Tắc Khâm, không cần nghĩ đến kết cục thê thảm của mình trong tiểu thuyết.
Lâm Lan ban đầu còn lo lắng con gái có phải thật sự gặp vấn đề gì hay không.
Nhưng sau vài ngày nhìn thấy con mình cứ nằm ăn ngủ như vậy, bà liền biết: con gái hoàn toàn không có chuyện gì cả.
Bà tức giận đến mức không nói hai lời, trực tiếp làm thủ tục xuất viện cho Phương Minh Mính. Sáng sớm hôm sau, lập tức đưa cô trở lại trường học.
Từ lúc Phương Minh Mính trượt chân ngã trong nhà tắm đến lúc quay lại trường, tổng cộng cô đã nghỉ mất một tuần.
Vừa thấy trường học, Phương Minh Mính liền có cảm giác về gần quê mà lòng đầy sợ hãi.
Tất nhiên, cái khiến cô sợ chính là Giang Tắc Khâm.
Cô thật sự không muốn nhìn thấy cậu chút nào.
Chỉ cần nghĩ đến cậu thôi, tim gan phổi đều đau. Nếu thật sự chạm mặt, thì phải lam sao đây?
Cô trốn vào góc khuất ở cổng trường, thở ngắn than dài một lúc lâu. Đợi đến sát giờ học buổi sáng, cô mới rề rà do dự vào cổng trường.
Suốt dọc đường, cô lo lắng thấp thỏm, chỉ sợ chạm mặt Giang Tắc Khâm.
Mãi đến khi thuận lợi bước vào lớp, ngồi xuống chỗ ngồi, cô mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Trung học bồi dưỡng nhân tài là một trường tư thục kiểu quý tộc, độ cạnh tranh để vào còn cao hơn cả trường nhất trung.
Dù sao thì đây cũng là ngôi trường mà học sinh phải “dùng tiền mua suất học”.
Mỗi khối đều có mười lớp.
Lớp 1 và lớp 2 là lớp trọng điểm, lớp 3, 4 và 5 là lớp bán trọng điểm, còn lại năm lớp cuối là lớp thường. Việc phân lớp dựa theo thành tích học tập.
Nhiều người vẫn nghĩ con nhà giàu thì học hành chẳng ra sao, nhưng thực tế lại khác.
Những học sinh có thành tích xuất sắc thường đến từ gia đình có điều kiện kinh tế tốt. Không những có tiền, bọn họ còn học giỏi, đa tài đa nghệ, EQ cao, hiểu biết rộng.
Vì vậy, học sinh ở lớp 1 và lớp 2 hai lớp trọng điểm, cơ bản đều đến từ những gia đình không giàu thì quý, thường là tầng lớp giàu nhất trong xã hội.
Còn học sinh ở các lớp thường thì hoàn cảnh gia đình thường kém hơn nhiều.
Tất nhiên, cũng không thể tránh khỏi những trường hợp ngoại lệ.
Trong các lớp thường cũng có học sinh xuất thân từ gia đình giàu có nhưng lại lười học, chẳng có chí tiến thủ.
Ngược lại, ở các lớp trọng điểm vẫn có những học sinh đến từ gia đình nghèo, nhưng học giỏi và phẩm chất tốt nên trở thành hình mẫu mà người khác chỉ có thể ngưỡng mộ.
Lý Cẩn lớp 11-1 chính là một trường hợp như vậy.
Trước đây Lý Cẩn là thủ khoa đầu vào.
Ban đầu, do hoàn cảnh gia đình, cậu thường xuyên bị bạn học chế giễu, mỉa mai. Nhưng chỉ trong thời gian ngắn, mọi người đã hoàn toàn thay đổi cách nhìn về cậu.
Có thể nói, ở Trường trung học bồi dưỡng nhân tài, Lý Cẩn chính là nam thần đích thực.
Trong giờ học buổi sáng ồn ào, Phương Minh Mính thẫn thờ suy nghĩ lung tung, vừa vô hồn đọc bài văn ngôn.
Bạn cùng bàn Du Tâm Điểm khẽ huých cô một cái.
Phương Minh Mính lấy lại tinh thần, trừng mắt liếc đối phương một cái.
Nhà Du Tâm Điểm kinh doanh tiệm bánh, sở hữu cả chuỗi cửa hàng bánh kem.
Gương mặt cô giống y cái tên ngọt ngào và nghề làm bánh của gia đình. Khuôn mặt đáng yêu, ngọt ngào, cười lên có lúm đồng tiền và răng khểnh xinh xinh.
Đáng tiếc là, dù đã ngồi cùng bàn với Du Tâm Điểm hơn nửa học kỳ, số lần Phương Minh Mính nói chuyện với nhau chưa đến năm câu.
Nguyên nhân rất đơn giản, Du Tâm Điểm khinh thường Phương Minh Mính, cảm thấy cô nịnh bợ Giang Tắc Linh, lại hay bắt nạt người khác, thật sự rất đáng ghét.
Nếu cô ấy mà trò chuyện với Phương Minh Mính, sẽ khiến người khác nghĩ rằng cô ấy cũng cùng một giuộc.
Vì vậy, từ trước đến nay, cô ấy chưa bao giờ nói chuyện trực tiếp với Phương Minh Mính, chỉ liên lạc qua WeChat.
Du Tâm Điểm cũng trừng mắt lại Phương Minh Mính, rồi giơ tay ra hiệu về phía điện thoại.
Phương Minh Mính lập tức hiểu ý, liền dựng sách Ngữ văn lên che phía trước, mặt giấu sau trang sách, rồi lén lấy điện thoại từ trong cặp ra.
Tui là Phương đây: Được rồi... là tớ...
Tui là điểm tâm tui ngọt nhất: Tớ biết ngay là cậu! Tớ biết ngay là cậu! Cậu điên rồi sao, dám làm ra chuyện này!
Tui là điểm tâm tui ngọt nhất: Trước đó cậu bắt nạt Giang Tắc Khâm tớ đã thấy khó chịu rồi, kết quả cậu còn làm tệ hơn! Khó trách lúc tắm cậu trượt chân ngã, đây là ông trời đang trừng phạt cậu đó! Cậu còn không biết hối lỗi, sớm muộn gì cậu cũng hối hận, tớ lấy danh dự của mình đảm bảo!
Tui là Phương đây: Điểm Tâm, Điểm Tâm yêu dấu của tớ ơi ~
Tui là điểm tâm tui ngọt nhất: Biến đi!!! Ai là điểm tâm của cậu hả! Có thể biết xấu hổ một chút không?
Tui là Phương đây: Tớ hối hận rồi, thực sự rất hối hận, vô cùng vô cùng hối hận.
Tui là điểm tâm tui ngọt nhất: ?? Thật hay giả đấy? Cậu mà cũng biết hối hận? Hôm nay mặt trời mọc đằng tây à?
Du Tâm Điểm đang cầm quyển sách che trước mặt, trộm nói chuyện phiếm với Phương Minh Mính.
Cô ấy không nhịn được mà nghiêng đầu liếc nhìn Phương Minh Mính một cái.
Hơn nửa học kỳ qua, cô ấy vẫn luôn không ngừng giáo huấn Phương Minh Mính về nhân sinh quan và giá trị quan đúng đắn.
Đáng tiếc một chút áy náy Phương Minh Mính cũng không khơi dậy nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















