Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Phương Minh Mính sững người, ánh mắt dời qua: “Ba, mẹ.”
Lâm Lan cũng tiến lên, ánh mắt đảo qua người con gái, dừng lại ở vết đỏ trên cổ nàng: “Mính Mính, cổ con bị sao vậy?”
Phương Hùng Đào lập tức nhìn theo, sắc mặt trở nên giận dữ: “Ai bắt nạt con? Là ai? Nói cho ba biết!”
Vết hằn trên cổ Phương Minh Mính rõ ràng là do bị người ta nắm cổ áo tạo thành, hơn nữa lực còn không nhẹ!
Phương Hùng Đào chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra, lửa giận trong lòng lập tức bốc lên.
Vừa rồi con gái ông vẫn còn yên lành, vậy mà chỉ trong chốc lát lại thành ra như thế này.
Ông tuyệt đối phải đánh cho kẻ dám bắt nạt con gái mình sống không bằng chết, khiến hắn hối hận vì đã được sinh ra trên đời!
Phương Minh Mính cười gượng, giơ tay lên che cổ:
“Lão Phương, đừng kích động, đừng kích động. Không có ai bắt nạt con gái ba, thật đấy.”
Nhưng Phương Hùng Đào và Lâm Lan rõ ràng không tin.
Bọn họ là ai?
Là người đã sống cùng Phương Minh Mính hơn mười mấy năm. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt lảng tránh cùng giọng nói của cô là họ đã biết rõ cô đang giấu chuyện gì đó.
Nhìn ba mẹ đang đợi câu trả lời, trong lòng Phương Minh Mính chua xót vô cùng.
Ba cô thân hình vạm vỡ, thuộc kiểu người to con, đi trên đường thường bị hiểu nhầm là đại ca xã hội đen.
Hơn nữa nói thật, ba cô đánh nhau cũng rất giỏi, bình thường rảnh rỗi là sẽ cùng bạn bè luyện tập quyền thuật.
Thế nhưng, ba như vậy, trong kết cục của tiểu thuyết, lại bị Giang Tắc Khâm đánh chết.
Tình tiết ấy trong truyện cô vẫn còn nhớ rõ, Giang Tắc Khâm dễ như trở bàn tay đã quật ngã được ba cô.
Đó là chỗ dựa cả đời của cô – lão Phương, vì bảo vệ con gái, bị Giang Tắc Khâm đánh đến huyết nhục mơ hồ.
Nhưng khi đó, trong truyện, Phương Minh Mính lại vì lên cơn nghiện mà hoàn toàn không quan tâm sống chết của ba, nhân lúc ông bị đánh mà trốn đi tìm thuốc.
Nghĩ đến đây, Phương Minh Mính đưa tay lau mắt.
Cũng chính vì vậy mà cô không thể nào lý giải được cốt truyện của tiểu thuyết.
Làm sao cô có thể làm ra chuyện như thế kia được?
Ba mẹ là người mà cả đời này cô muốn bảo vệ bằng mọi giá cơ mà.
Sao cô có thể giống với "Phương Minh Mính" trong tiểu thuyết làm ra chuyện tuyệt tình, vong ân phụ nghĩa như vậy?
“Mính Mính, con đừng làm ba sợ, sao lại khóc rồi?”
Nhìn thấy con gái thút thít, Phương Hùng Đào luống cuống tay chân:
Giữa ban ngày ban mặt mà dám ức hiếp con gái nhà lành như vậy, còn ra thể thống gì nữa?”
Phương Minh Mính lau nước mắt:
“Không ai bắt nạt con cả, là tự con thấy trong người khó chịu.
Vừa rồi ở trong phòng bệnh con cảm thấy khó thở, nên mới ra ngoài cho dễ thở. Nhưng đi một lúc thì càng ngày càng thấy khó chịu, con mới ra sức túm lấy cổ áo mình thôi.”
Cô nói dối.
Bởi vì nếu nói thật, ba cô chắc chắn sẽ đi tìm Giang Tắc Khâm gây sự. Đến lúc đó thì mối thù giữa hai bên lại càng sâu thêm.
Hơn nữa, nhìn lực tay khi nãy Giang Tắc Khâm xuống tay cũng đủ hiểu, hôm đó khi bị đánh, cậu chắc chắn là cố tình giấu thực lực.
Sức chiến đấu của cậu rốt cuộc mạnh tới mức nào, trong tiểu thuyết cũng không miêu tả rõ.
Nhưng mà trong truyện, mỗi lần Giang Tắc Khâm giao đấu với người khác thì chưa từng thua.
Còn đối thủ của hắn kết cục đều rất thảm.
Ba mẹ Phương nghe lời con nói cũng chỉ nửa tin nửa ngờ.
Phương Minh Mính tiếp tục vừa khóc vừa nói:
“Ba à, con có phải là sắp ch*t rồi không. Mấy hôm nay con thường xuyên thấy khó thở, có phải là bị làm sao rồi không?”
Lâm Lan lập tức căng thẳng:
“Không phải con bảo không sao rồi à? Nếu khó thở sao con không nói với bác sĩ? Mau mau, mau quay lại để bác sĩ kiểm tra ngay!”
Hai người một trái một phải, ôm lấy Phương Minh Mính trở về phòng bệnh.
Từ xa, Giang Tắc Khâm cầm tờ đơn, lặng lẽ nhìn một màn này.
Ánh mắt hắn hơi híp lại.
Lâm Lan từng là người hầu ở Giang gia mấy chục năm, vài năm trước vì chồng và con gái mà về nhà chuyên tâm chăm lo cho gia đình.
Phương Hùng Đào, tài xế cho Giang Lập cũng đã vài chục năm, đến giờ vẫn còn làm. Giang Lập đối với người tài xế này vô cùng tin tưởng.
Cho nên, hai người này chắc hẳn biết rất nhiều chuyện của Giang gia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















