Hai mươi mốt người quây quần ngồi trong sân, bưng chén ăn ngon lành.
Hương thơm của thịt hòa cùng vị tươi ngon của rau dại, cắn một miếng trứng ốp la là trong miệng đầy vị béo ngậy.
“Thơm quá! Cuộc sống này đúng là sắp khổ tận cam lai rồi!” Vương nãi nãi chép miệng, nuốt xuống một muỗng trứng hấp, lông mày và khóe mắt đều giãn ra.
“Chứ còn gì nữa, có muối, có thịt, còn có cả trứng nữa, trước kia nghĩ cũng không dám nghĩ!” Có người tiếp lời, trong tay lại múc thêm nửa chén cháo sệt.
Ăn cơm xong, một ngày bận rộn mới chính thức bắt đầu. Mọi người nhớ tới áo bông mới trên người, vội vàng cẩn thận cởi ra, gấp gọn gàng rồi cất lên giường sưởi trong phòng Liễu nãi nãi.
Áo tốt thế này, làm việc mà làm bẩn thì không phải đau lòng chết sao!
Vẫn là thay lại quần áo cũ mới dám thoải mái làm việc.
Triệu thợ săn xách cuốc lên, đi đầu tới chỗ đào hầm chứa phía sau nhà đã được chọn sẵn. Hôm nay với ngày mai phải tranh thủ thêm chút nữa, mắt thấy sắp có mưa rồi, phải đào xong hầm chứa trước khi mưa xuống.
Những người khác cũng không chậm trễ. Sau khi giúp thu dọn chén đũa xong, có người vác dụng cụ đầm đất tiếp tục san nền, có người ra ngoài chuyển cỏ tranh và cọc gỗ, đo đạc dựng mái che mưa.
Phương Thiết Sinh cầm một tờ báo, nheo mắt ghé tới chỗ sáng để xem.
Tờ giấy này là ông ấy nhặt được từ chiếc xe nhỏ của Nha Nha, vừa mịn vừa dai, phía trên là những hàng chữ nhỏ dày đặc, ngay ngắn giống như dùng thước đo. Ông ấy nhặt tờ giấy ấy về, cẩn thận vuốt phẳng, bên trên còn có vài bức tranh, nét vẽ tinh xảo vô cùng, lại có màu sắc, sống động như thật.
Cũng không biết là tác phẩm của vị danh gia nào.
Bên cạnh phiến đá trải mấy tờ giấy thô dùng để gói mì sợi, mặt sau là những dòng chữ ông ấy tỉ mỉ ghi từng nét một.
Mầm gai: 60/ký
Rau tể: 25/ký
Rau dương xỉ: 25/ký
Xuân hương: 110/ký
Áo bông lót ba lớp: 10/cái
Trứng gà, quýt đường, dâu tây…
Mỗi món đồ Nha Nha mang về mà cô bé nói được giá cả đều được ông ấy cẩn thận ghi lại lên giấy. Ông ấy cũng học được số bên kia, tổng cộng có mười con số, nét ít, không tốn chỗ, cũng không phí mực.
“Tiểu Đậu Tử, lại đây.” Phương Thiết Sinh tuổi đã lớn, mắt không còn tốt nữa.
Trẻ con mắt sáng, ông ấy định xem thử hai đứa nhỏ trong thôn có đứa nào là mầm mống đọc sách hay không.
Tiểu Xuyên Tử còn quá nhỏ, mới chỉ là một củ cải bé xíu hai tuổi rưỡi, chưa cần vội.
Tiểu Đậu Tử đang ngồi xổm trước cổng sân nghịch đá, nghe Phương gia gia gọi thì lập tức vỗ vỗ tay, chạy lon ton tới, búi tóc nhỏ trên đầu lắc lư theo từng bước.
Phương Thiết Sinh kéo cậu bé ngồi xuống bên phiến đá, đẩy tờ báo tới trước mặt cậu bé, ngón tay thô ráp chỉ vào chữ và tranh trên mặt giấy, giọng nói dịu đi: “Tiểu Đậu Tử, nhìn thử cái này đi, có muốn đọc sách không? Chữ trên này, gia gia dạy cháu nhận biết, cháu có muốn học không?”
Đôi mắt tròn xoe của Tiểu Đậu Tử nhìn chăm chú tờ báo, những chữ vuông dày đặc trông thật mới lạ, còn mấy bức tranh có màu kia thì càng là thứ cậu bé chưa từng thấy qua.
“Biết chữ rồi sẽ đọc hiểu được những thứ này, còn có thể giúp gia gia nữa.” Thấy cậu bé nhìn chăm chú, Phương Thiết Sinh lại tiếp tục nói.
“Gia gia, cháu học!” Tiểu Đậu Tử gật đầu như giã tỏi. Có thể giúp được mọi người!
Cậu bé không muốn làm một Tiểu Đậu Tử vô dụng, cậu bé cũng muốn giúp đỡ!
Trong lòng Phương Thiết Sinh vui vẻ, nhưng ông ấy không dạy những chữ thiếu nét thiếu bộ trên tờ báo kia, chính ông ấy còn chưa nghiên cứu hiểu rõ hết.
Ông ấy nhặt một cành gỗ nhỏ lên: “Hôm nay chúng ta học viết tên mình trước.”
Nói xong, ông viết xuống đất ba chữ rất to.
Tiểu Đậu Tử ngoan ngoãn gật đầu, đi theo Phương Thiết Sinh học từng nét từng nét, giọng nói non nớt vang lên trong sân.
Trong thôn ngay cả một quyển sách đàng hoàng cũng không có. Mấy quyển trước kia đều đã bị bọn họ đốt hết rồi, mạng còn sắp mất, giữ sách lại làm gì, tổng cộng cũng chỉ có vài quyển sách cũ mà thôi.
Phương Thiết Sinh dạy một lúc, trong lòng lại thở dài. Tiểu Đậu Tử là đứa bé lanh lợi, học vừa nghiêm túc vừa nhanh. Nếu có một quyển 《Tam Tự Kinh》 hoặc 《Thiên Tự Văn》 thì tốt biết bao, đứa nhỏ học cũng có quy củ bài bản hơn là chắp vá đông tây như thế này.
Đang suy nghĩ, ông ấy bỗng nhiên cảm thấy trái tim trống rỗng, hình như đã một lúc rồi không nghe thấy Nha Nha nói chuyện nữa?
Ông ấy ngẩng đầu quét mắt nhìn quanh sân, người san nền, người dựng mái che đều đang bận rộn.
“Có ai thấy Nha Nha không?”
“Không thấy con bé ra khỏi sân mà.”
Ông ấy run rẩy đứng dậy, ngó vào trong nhà một cái, không có ai, Liễu nãi nãi đã lên núi cùng nhóm của Trưởng thôn rồi.
Ông ấy hỏi một tiếng ở phía sau nhà, Triệu Hổ cũng nói không nhìn thấy.
Trong lòng Phương Thiết Sinh thắt lại, hỏng rồi, chẳng lẽ con bé lại tới nơi kỳ quái kia nữa?
Trước đó bọn họ đã bàn bạc, chỉ có đi vào ban đêm mới là an toàn nhất. Mấy ngày nay Nha Nha cũng đều đi vào buổi tối. Nơi xa lạ lần đầu tiên kia, trời tối người đông, lại không có ai quen biết, bọn họ thật sự không khuyến khích Nha Nha đi.
Hơn nữa bây giờ cũng không phải giờ Thìn, lúc này đã gần tới giờ Tỵ rồi, Nha Nha sẽ bị đưa tới nơi nào, bọn họ cũng không biết được.
Trên mặt Phương Thiết Sinh đầy vẻ lo lắng, nhưng lại không làm được gì, chỉ có thể cố ép lo lắng trong lòng xuống.
…
Nha Nha quả thật lại để túi thơm đưa cô bé tới đó. Vừa mở mắt ra, vậy mà vẫn là nơi lần đầu tiên cô bé từng tới khi ở miếu Sơn Thần.
Thời điểm này thậm chí còn náo nhiệt hơn lần trước.
Hôm nay cô bé mặc bộ quần áo mới màu vàng sữa mà a di tốt bụng mua cho, tay nhỏ và mặt nhỏ cũng được lau rửa sạch sẽ, không còn là cái áo cũ vá chằng vá đụp, thủng lỗ chỗ, dính đầy bùn đất giống như lúc trước nữa. Đi trên con đường nhỏ, ngoại trừ vóc người bé xíu một chút ra…
Không còn ai dùng ánh mắt nhíu mày chê bẩn để nhìn cô bé nữa.
Trong lòng Nha Nha nhẹ nhõm hơn không ít, tay siết chặt chiếc túi đeo nhỏ trên người, bên trong có mấy tờ giấy đỏ cùng vài tờ giấy xanh lam và xanh lá.
Cô bé cẩn thận quan sát một lúc, người ở nơi này và người ở chợ sớm lúc giờ Dậu cũng không khác nhau lắm, đều cầm cái “gà tay” sáng lấp lánh quét vào tấm bảng nhỏ.
Vậy chứng tỏ mấy tờ giấy trong túi đeo nhỏ của cô bé có thể mua được đồ!
Hương thơm nóng hổi của thức ăn tranh nhau chui vào mũi của Nha Nha. Cho dù cô bé mới ăn sáng chưa bao lâu cũng bị thèm tới mức nuốt nước miếng.
Nhìn cái gì cô bé cũng cảm thấy mới lạ.
Quầy bên trái dựng một cái nồi lớn, dầu sôi xèo xèo, đậu phụ thối chiên phồng căng lăn một vòng trong chén, chan thêm nước sốt ớt, rắc rau thơm xanh xanh lên trên, vừa thơm vừa thối.
Nha Nha bịt mũi đi xa thêm chút nữa, tại sao người ở nơi này ai cũng thích ăn đồ thối vậy chứ?
Lá thối, đậu phụ thối.
Quầy nướng trên vỉ sắt bên cạnh bốc lên từng mảng hơi nóng lớn. Những viên bạch tuộc tròn vo ngoan ngoãn nằm trong khuôn tròn trên vỉ sắt, ông chủ dùng que nhỏ xiên lên, bóp sốt lên trên, rắc thêm rong biển vụn và thịt băm, thơm tới mức Nha Nha nuốt nước miếng.
Nha Nha nhìn đông nhìn tây, cô bé muốn tìm thử món trứng kho lần trước, nhưng đi dạo gần nửa con phố rồi mà vẫn chưa thấy, toàn là những món ăn kỳ kỳ quái quái.
Đúng lúc ấy, một tiếng loa lớn vang dội đầy ma tính truyền tới từ ngã rẽ phía trước, lập tức lấn át hết tiếng ồn xung quanh, chui thẳng vào tai: “Đi qua đi lại đừng bỏ lỡ, toàn bộ hai tệ, hai tệ một món! Món nào cũng hai tệ, cái nào cũng hai tệ! Hai tệ mua không bị thiệt, hai tệ mua không bị lừa! Văn phòng phẩm nhỏ, đồ gia dụng nhỏ, chọn món nào cũng hai tệ, mau tới xem mau tới chọn, toàn bộ chỉ hai tệ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
