Liễu nãi nãi, Trưởng thôn, Triệu thợ săn và Phương lão nhân đứng thành một hàng. Ai nấy đều mặc áo bông mới mềm mại dày dặn, màu sắc tươi sáng, hai tay đút trong túi áo lông xù, lắc la lắc lư đứng đó, ngẩng cao mũi, dáng vẻ đầy đắc ý.
“Ôi trời ơi! Đây là loại quần áo gì vậy, đẹp quá đi mất!”
“Màu sắc này đúng là rực tới chói mắt, Nha Nha mang về đó à?”
“Ây da Liễu nãi nãi! Cái áo đỏ này mặc lên đúng là có tinh thần hẳn, trẻ ra hơn mười tuổi luôn ấy chứ!”
“Áo bông quý giá thế này chắc tốn không ít tiền đâu nhỉ? Đứa nhỏ Nha Nha này đúng là có lòng quá! Mắt nhìn cũng tốt nữa, chất vải với màu sắc này thật là vui mắt!”
Dân làng ùa tới, trong mắt tràn đầy vẻ hâm mộ và kinh ngạc chân thành, không hề có nửa phần ghen tị.
Mọi người vây quanh bốn người bọn họ, đi vòng quanh ngắm nghía, đưa tay muốn sờ thử lớp vải mềm mại kia, lại sợ bàn tay thô ráp làm hỏng mất nên vội rụt về, miệng không ngừng khen ngợi.
“Đây là Nha Nha đặc biệt mua cho chúng ta đó, gọi là áo bông lót ba lớp! Bên ngoài là nhung, bên trong nhét đầy bông!” Trưởng thôn ngẩng cằm, vô cùng tự hào.
“Bông sao? Độ dày với màu sắc như thế này, nếu mang ra bên ngoài bán, ít nhất cũng phải mười lượng bạc mới mua nổi một cái!” Lâm thẩm là người duy nhất trong thôn có áo bông.
“Cái gì? Mười lượng bạc? Người như ta nửa thân chôn xuống đất rồi mà còn chưa từng thấy cục bạc lớn như vậy đâu!” Lý đại gia tặc lưỡi.
“Nha Nha đúng là tiểu phúc tinh của thôn Hà Hoa chúng ta, lợi hại quá đi!”
“Đây đúng là phúc khí lớn biết bao!”
Tiểu Xuyên Tử cũng trông mong nhìn cái áo trên người Trưởng thôn gia gia, mấy bông hoa nhỏ màu hồng kia đẹp thật đấy.
“Chứ còn gì nữa, Nha Nha đó! Con bé mua cho mỗi người trong thôn Hà Hoa chúng ta một cái luôn!” Trưởng thôn không úp mở nữa, lát nữa còn phải mau mau ăn sáng.
“Cái gì? Ta cũng có sao?” Vương nãi nãi không dám tin chỉ vào chính mình.
“Chúng ta ai cũng có hết sao?!”
“Đúng vậy, Tiểu Xuyên Tử với Tiểu Đậu Tử cũng có. Nha Nha đặc biệt mua hai cái nhỏ hơn, đang đặt trên giường sưởi hong rồi đấy. Mau vào đi, mỗi người lấy một cái mặc cho ấm!”
Lời vừa dứt, dân làng lập tức hớn hở đi vào trong nhà, người này nối người kia. Nhà nhỏ, mới vào bốn người, những người đứng bên ngoài chỉ có thể bám khung cửa nhìn vào bên trong.
Các nãi nãi và các thẩm thẩm thì trốn trong phòng bếp thay đồ, còn đám nam nhân không hề để ý chuyện đó, đứng ngay tại chỗ cởi áo ngoài rách nát rồi mặc áo bông mới vào.
“Tiểu Đậu Tử, Tiểu Xuyên Tử!”
Nha Nha nhìn hai tiểu đệ đệ ở bên ngoài, vui vẻ vẫy tay với bọn họ, cầm hai cái áo nhỏ lên lắc lắc, một cái nền hồng hoa trắng nhỏ, một cái màu vàng in hoa văn xanh lá: “Mau tới mặc quần áo mới đi!”
Một khắc sau, cả thôn đều đã thay áo bông mới. Trên người ai nấy đều ấm áp, sau lưng rịn cả một lớp mồ hôi mỏng, vậy mà vẫn không nỡ cởi ra.
Hai tay đút chắc trong túi áo, khóe miệng cười tới mức không khép lại nổi, ngay cả bước chân cũng nhẹ nhàng hơn một chút.
Mọi người đi tới đi lui trong sân, yêu thích không buông tay mà nhìn quần áo trên người mình, cứ giống như một buổi trình diễn áo hoa của các lão nhân vậy.
Nha Nha vừa tự hào vừa thỏa mãn. Nhìn thấy trên mặt mọi người đều tràn đầy nụ cười chân thành, trái tim của cô bé cũng căng tràn vui sướng. Cô bé thích dáng vẻ mọi người đều vui vẻ như thế.
Cô bé không thích cái dáng vẻ xám xịt, tràn ngập hơi thở cái chết kia.
Trưởng thôn dẫn người cầm quýt đường và dâu tây Nha Nha mua về bỏ vào giỏ tre, cẩn thận rửa sạch bằng nước, rồi chia cho mọi người, mỗi người một quả quýt và một quả dâu tây.
Vương gia gia mắt mù sờ lớp vỏ mềm mại gồ ghề của quả quýt, ngửi mùi hương thanh mát nơi chóp mũi, lần mò cắn một miếng, thấy vừa chua vừa đắng.
“Ây da! Lão già này, quýt phải bóc vỏ mới ăn chứ, tại sao ông tham ăn thế hả! Ta còn chưa kịp bóc cho ông nữa!”
Vương nãi nãi thấy Vương gia gia mắt mù cắn luôn cả vỏ, lập tức vừa trách yêu vừa nhẹ nhàng vỗ ông ấy một cái.
Bà ấy cầm quả quýt trong tay ông ấy, cẩn thận bóc lớp vỏ bên ngoài, rồi tách một múi đưa tới miệng Vương gia gia mắt mù.
Ngọt thật đấy.
Cuộc sống bây giờ cũng rất ngọt.
Lâm thẩm và Lý nãi nãi ăn trái cây xong thì quý trọng cởi áo bông mới trên người xuống cất kỹ, thay lại quần áo cũ.
Còn phải nấu cơm nữa, bọn họ sợ khói dầu với củi lửa làm bẩn mất cái áo mới tinh đẹp đẽ này.
Trưởng thôn bưng một vỉ trứng gà đi tới gần. Cái vỉ kia tinh xảo vô cùng, phía trên có từng ô lõm nhỏ, trứng gà khít sát nằm bên trong, còn chắc chắn hơn nhiều so với khi bọn họ dùng rơm lót.
“Nhiều trứng vậy sao?”
Trưởng thôn gật đầu cười nói: “Ta giữ lại vài quả xem có ấp ra gà con được không, số còn lại ngươi cứ cất trước đi. Ăn không hết thì để chung với đồ ăn trước đó. Chờ đào xong hầm chứa đồ thì chuyển hết vào trong đó cất.
Buổi sáng luộc thêm mấy quả trứng, làm một chén trứng hấp nữa. Bọn nhỏ thèm lắm rồi, người lớn cũng ăn chút đi, đừng tiết kiệm quá.”
“Rau dại của chúng ta, Nha Nha bán được không ít tiền đâu, sau này cuộc sống chỉ càng ngày càng tốt hơn thôi.”
Trưởng thôn đặt trứng lên bếp lò, chắp tay sau lưng thong thả bước đi, cười nói một tiếng: “Ta đi đây.”
Lâm thẩm và Lý nãi nãi nhìn đống trứng gà ấy, trong lòng vui mừng vô cùng.
Bọn họ sẽ không chỉ biết trông chờ Nha Nha mang lương thực về. Một đứa nhỏ bé như vậy mà có thể tới được nơi ở của thần tiên đã là phúc lớn bằng trời rồi, làm sao bọn họ dám khoa tay múa chân. Nha Nha mua gì được gì đều là cơ duyên của riêng cô bé. Bọn họ từ chỗ chỉ còn thoi thóp một hơi sống tới được như bây giờ đã vô cùng mãn nguyện rồi.
Nha Nha mang thứ gì về, đối với bọn họ mà nói, cũng đều là bất ngờ.
Ví dụ như mấy quả trứng trắng nõn này.
Hiện giờ lương thực trong thôn còn có ba cái bánh đường chiên, bảy tám khúc rễ sắn dây, nửa cân gạo tinh, hai bó mì sợi, nửa cái giò heo, còn có chút thịt tương. Chỉ cần còn sức lực, rau dại và thú hoang đầy khắp núi rừng này sẽ không để ai chết đói.
Trước kia rơi vào tuyệt cảnh như vậy, chủ yếu là vì thiếu muối. Không có muối vào bụng, mọi người đều không còn sức lực, đi vài bước đã hoa mắt thở dốc, làm sao còn có thể làm việc nặng?
Càng suy yếu càng không tìm được thức ăn. Càng không có thức ăn, thân thể lại càng suy yếu, cứ thế bị ép thành một vòng luẩn quẩn ác tính.
Bây giờ có muối rồi, tinh thần mọi người cũng trở nên tốt hơn, ai nấy đều tràn đầy hy vọng với cuộc sống sau này.
Ngày nào lên núi cũng đào được rễ sắn dây, đây chính là thứ cực kỳ no bụng. Mắt thấy sắp tới tiết Thanh Minh rồi, đợi gieo hạt lúa mì xuống, chỉ cần mưa rơi, mầm mọc lên, cuộc sống sẽ càng ổn định hơn.
Lâm thẩm nhanh tay nhanh chân lấy dầu Nha Nha mang về, trước tiên chiên trứng ốp la cho bọn trẻ và những người chủ lực xuống ruộng, đào hầm. Dầu mỡ xèo xèo vang lên, trứng ốp la vàng óng ra nồi, bên trên phủ lớp dầu sáng bóng, béo ngậy tới mức mê người.
Sau đó lại dùng rễ sắn dây nấu thành hồ làm món chính, cắt thêm thịt tương thành lát mỏng trộn vào, hương thơm ngào ngạt.
Rồi lại đập thêm ba quả trứng, pha chút nước ấm, hấp thành một bát trứng hấp mềm mịn. Những người không được ăn trứng ốp la cũng có thể ăn vài muỗng cho đỡ thèm.
Trên bàn còn bày cả rau dại vừa chần xong, góp thành một bàn thức ăn náo nhiệt nóng hổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)