Nha Nha bị tiếng loa đầy ma tính kia quyến rũ, đôi chân ngắn nhỏ vô thức bước về phía phát ra âm thanh. Cô bé chen qua nửa con phố đông đúc, lập tức nhìn thấy một tiệm nhỏ treo bảng hiệu nền đỏ chữ vàng. Trước cửa bày đủ loại rổ rá, chum vại, cái loa đang phát tiếng kia đặt ngay trên một cái giỏ, vẫn lặp đi lặp lại câu “hai tệ, hai tệ”.
Trên khung cửa còn treo rèm nhựa trong suốt dày cộm. Cô bé vươn cổ nhìn vào bên trong, chỉ thấy mờ mờ ảo ảo.
Nha Nha lại bước thêm hai bước về phía trước. Người bên cạnh qua lại tấp nập, thỉnh thoảng có người ra vào vén rèm lên, từ khe hở có thể nhìn thấy ánh đèn sáng rõ và vô số đồ vật đủ màu sắc ở bên trong.
Nha Nha siết chặt chiếc túi đeo nhỏ trong tay, bên trong là tiền bán rau dại của cô bé.
Cô bé biết hai tệ là số tiền rất rất nhỏ, chắc chắn mình mua nổi.
Nhiều người ra vào như vậy, bên trong nhất định có đồ tốt.
Cô bé lấy hết can đảm, dùng cái đầu nhỏ khẽ húc một cái. Tấm rèm nam châm lập tức trượt mở ra một khe hở, một luồng hơi ấm mang theo mùi nhựa và đủ loại hóa mỹ phẩm pha trộn thành thứ mùi phức tạp ập vào mặt.
Nha Nha lập tức mở to mắt, miệng nhỏ hơi hé ra, cả người đều ngây dại.
Tiệm này lớn quá đi!
Nhìn một cái không thấy điểm cuối, từng dãy kệ nối tiếp nhau, chất từ dưới đất lên tận trên cao, toàn là đồ vật sặc sỡ đủ màu, còn nhiều hơn tất cả hàng tạp hóa cô bé từng thấy trong thôn cộng lại.
Màu đỏ, màu lam, màu vàng, màu hồng, lấp la lấp lánh, tròn vo, vuông vức. Nhìn đến mức đôi mắt của cô bé hoa cả lên, giống như vô tình lạc vào hang động chất đầy bảo vật, cô bé muốn giơ tay sờ thử từng món.
“Bạn nhỏ, con muốn mua gì nào?”
Một giọng nói ôn hòa vang lên. Nha Nha giật mình, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy phía sau quầy bên trái có một chú đang cười tủm tỉm đứng đó.
Cô bé hơi ngượng ngùng vò vò vạt áo, ngẩng khuôn mặt nhỏ hỏi: “Thúc thúc ơi, con có một trăm, con có thể mua được bao nhiêu món ở đây vậy ạ?”
Chủ tiệm sửng sốt một chút, sau đó mỉm cười giơ năm ngón tay lên: “Mua được năm mươi món.”
“Năm mươi món?”
Đôi mắt của Nha Nha lập tức trở nên sáng rực. Cô bé vội vàng chìa bàn tay nhỏ ra bẻ ngón tay đếm: một, hai, ba… Đếm tới hai mươi thì trở nên rối tung, chỉ cảm thấy năm mươi món thật là nhiều, nhiều tới mức đếm không xuể.
“Cảm ơn thúc thúc, vậy con có thể tự đi xem khắp nơi không ạ?”
“Tất nhiên là được. Bên kia có giỏ nhỏ, con lấy một cái đi, muốn gì thì bỏ vào giỏ, chọn xong tới chỗ chú tính tiền.” Chú chủ tiệm chỉ chỉ chồng giỏ nhỏ có bánh xe đặt ở bên cạnh.
Thấy Nha Nha thật sự quá nhỏ, chú bước nhanh hai bước tới lấy cho cô bé một cái giỏ, dựng tay cầm lên: “Nào, bạn nhỏ, nắm cái này là có thể kéo giỏ đi dạo rồi.”
“Woa!” Nha Nha cười cong cả mắt, cái giỏ nhỏ này thần kỳ quá đi, còn có cả bánh xe nữa.
“Cảm ơn thúc thúc.” Cô bé lại ngọt ngào nói thêm một tiếng, sau đó kéo giỏ nhỏ chui vào giữa từng dãy kệ hàng.
Kệ hàng có năm tầng, tầng nào cũng chất đầy đồ. Nhưng cô bé thật sự quá thấp, chỉ với tới hai tầng dưới cùng, đồ phía trên chỉ có thể nhón chân ngẩng cổ nhìn, nhìn đến mức cổ cũng mỏi nhừ.
Món nào cô bé cũng thấy mới lạ.
Vừa tới kệ đầu tiên, cô bé đã không nhấc nổi chân nữa.
Bên cạnh là một hàng đồ vật lấp lánh, có cái vuông, có cái tròn, còn có đủ loại màu sắc và hoa văn đẹp mắt.
Cô bé ghé lại gần, nghiêng cái đầu nhỏ, đưa tay nhẹ nhàng chạm thử một cái. Lạnh lạnh, giống như băng, lại giống nước, nhưng không hề chuyển động.
Ghé sát thêm chút nữa, đôi mắt của Nha Nha lập tức tròn xoe.
Bên trong có rất nhiều Nha Nha!
Khuôn mặt nhỏ, cái mũi nhỏ, cái miệng nhỏ, ngay cả mái tóc lòa xòa trước trán cùng bím tóc nhỏ tết lệch lệch cũng hiện rõ mồn một.
Nha Nha bên trong cũng đang mở to mắt nhìn cô bé.
Nha Nha nghiêng đầu sang phải, người nhỏ bên trong cũng nghiêng theo.
Đây… Đây đều là gương!
Lớn tới từng này tuổi, cô bé chỉ từng soi mình trong chậu nước. Nước vừa lay động, bóng người lập tức tan vỡ, mơ mơ hồ hồ. Nhưng chiếc gương này lại soi cô bé rõ rõ ràng ràng, ngay cả lớp lông tơ nhỏ trên mặt cũng nhìn thấy được.
Hóa ra cô bé trông như thế này.
Nha Nha nhìn chính mình trong gương rồi mỉm cười ngốc nghếch.
Phương gia gia từng nói gương làm bằng đồng, vừa nặng vừa đắt, trong thôn bọn họ không có ai có hết.
Nhưng chiếc gương này mỏng mỏng, nhẹ nhẹ, sáng lấp lánh, vậy mà cũng chỉ có hai tệ thôi sao?
“Thúc thúc ơi, cái này là gương ạ? Những thứ này đều hai tệ hết sao?” Nha Nha quay đầu xác nhận với chú chủ tiệm.
“Đúng rồi, trong tiệm tất cả đều hai tệ. Đây là gương, con có muốn mang một cái về không?”
Đôi mắt của Nha Nha sáng lấp lánh. Lúc nào Liễu nãi nãi lúc nào không nhìn rõ tóc bạc của mình, nhổ mãi không sạch. Lâm thẩm thì thích làm đẹp, mỗi lần giặt quần áo đều nhìn bóng mình dưới sông, cẩn thận chải tóc thật gọn gàng theo mặt nước.
Cả Trưởng thôn gia gia cũng rất thích đứng trước chum nước trong sân vuốt râu.
Nếu có chiếc gương rõ như vậy, bọn họ chắc chắn sẽ vui lắm!
Cô bé cẩn thận cầm lên một chiếc gương tròn nhỏ, nhẹ nhàng đặt vào giỏ, nghĩ ngợi một chút rồi lại chọn thêm vài cái khác nhau về hình dạng và kích cỡ cho đủ năm chiếc.
Trong đó còn có hai bộ sản phẩm kèm theo lược.
Mang về để Liễu nãi nãi dùng chiếc lược này chải bím tóc nhỏ cho mình!
Bên cạnh bức tường treo gương là nguyên một bức tường đầy vòng chuỗi và dây chuyền.
Từng chuỗi hạt treo trên móc, có cái giống giọt sương, có cái giống đá quý, dưới ánh đèn lấp la lấp lánh, khiến Nha Nha hoa mắt.
Cô bé chưa từng thấy nhiều chuỗi hạt đẹp như vậy bao giờ.
Các nãi nãi trong thôn đeo đều là chuỗi hạt gỗ màu tối xỉn, làm gì có loại sáng đẹp trong suốt như thế này.
Cô bé ngẩng đầu chọn mấy chuỗi màu sắc rực rỡ nhất.
Ở hàng móc thấp nhất treo một dãy bàn chải có cán nhỏ dài dài, trên đầu còn có một nhúm lông. Bên dưới còn có mấy cái khung đựng những món đồ cô bé không nhận ra.
Nha Nha nhìn chằm chằm cây bàn chải nhỏ kia rất lâu mà vẫn không đoán ra dùng để làm gì, lập tức quay đầu hỏi chủ tiệm: “Thúc thúc ơi, cái này là gì vậy ạ?”
Chủ tiệm sửng sốt một chút. Đây vẫn là lần đầu tiên hắn gặp một đứa trẻ không biết bàn chải đánh răng là gì, nhưng vẫn kiên nhẫn cười nói: “Cái này là bàn chải đánh răng, dùng để làm sạch răng, có thể chải răng sạch sẽ tinh tươm.”
Người ở nơi này đúng là cầu kỳ thật đấy, còn có đồ chuyên dùng để chải răng nữa. Không giống bọn họ, chấm chút muối rồi dùng vải quấn ngón tay lau qua một lượt, sau đó súc miệng bằng nước sạch đã xem như kỹ lắm rồi.
Nha Nha nghe tới mức đôi mắt trở nên sáng rực, cảm thấy thật thần kỳ quá đi.
“Thúc thúc ơi, thôn của con có hai mươi mốt người, con phải mua bao nhiêu bàn chải đánh răng với kem đánh răng vậy ạ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
