Giờ Mão, trời vừa tờ mờ sáng, chim chóc trong rừng ríu rít hót vang. Nha Nha mơ mơ màng màng mở mắt ra.
Liễu nãi nãi vốn dĩ ngủ ít, trời chưa sáng đã dậy rồi. Trong sân đã có mấy người trong thôn đang bận rộn làm việc. Liễu nãi nãi thấy nhóm của Trưởng thôn tới thì dẫn bọn họ vào xem những thứ Nha Nha mang về.
Mọi người nhìn cái túi màu xám cao gần chạm nóc nhà, kinh ngạc tới mức há hốc miệng, sau một lúc lâu mới nghẹn ra được một câu: “Cái gì đây vậy? Chăn bông dày à? Tại sao lại nhiều thế này!”
Ai nấy đều tò mò giống như mèo cào trong lòng, chỉ muốn mở ra xem thử, nhưng nghe Liễu nãi nãi nói cái túi bên ngoài này chỉ cần kéo một cái là phát ra tiếng rất lớn, nên không ai dám động vào.
Mọi người ăn ý nhẹ tay nhẹ chân đi ra ngoài, động tác cũng chậm lại, quét sân san đất, sợ làm ồn khiến Nha Nha tỉnh giấc.
Nha Nha ngồi dậy, dụi dụi mắt, nhìn thấy đống áo bông hoa chất cao ở góc tường, lập tức trở nên tỉnh táo, nhanh nhẹn xỏ giày.
Vừa tới cửa đã nhìn thấy mọi người trong sân: “Trưởng thôn gia gia! Triệu bá bá! Phương gia gia! Mau vào đây!”
Mọi người nghe tiếng gọi, đôi mắt lập tức sáng lên, đi theo vào trong nhà.
Nha Nha chỉ vào đống áo bông được buộc chặt, cười tới mức đôi mắt cong cong: “Nha Nha mua cho mọi người mỗi người một cái áo bông đó! Ca ca bán hàng nói đây là áo bông lót ba lớp, dày lắm luôn! Còn dày hơn cả chăn cỏ lau của Nha Nha nữa, lại còn đặc biệt mềm mại!”
Bông!
Phương Thiết Sinh đột ngột ôm lấy ngực!
Năm đó lúc lên huyện thành dự thi, ông ấy từng nghe nói tới bông vải - thứ quý hiếm có thể đổi lấy bạc! Một ký bông đáng giá một lượng bạc, độ dày thế này, nếu toàn là bông thật, vậy phải tốn bao nhiêu tiền bạc đây!
Trưởng thôn vội vàng bước tới, cẩn thận tháo dây buộc, xoạt một tiếng…
Đống áo bông bị ép chặt được thả lỏng, lập tức phồng lên, cao thêm hẳn một vòng.
Triệu Hổ và Phương Thiết Sinh nhìn đống áo rung rung lắc lắc ấy, cũng vội vàng tiến lên phụ một tay. Ba người cẩn thận tháo lớp túi nhựa màu xám bọc ngoài cùng ra, lập tức một mảng đỏ đỏ xanh xanh đập thẳng vào mắt!
Hoa đỏ rực rỡ, vải xanh tươi sáng, còn có cả màu hồng màu vàng, sặc sỡ đủ màu.
Màu sắc như thế này, đừng nói mặc, tới nhìn mà bọn họ còn chưa từng thấy qua!
Trưởng thôn, Triệu Hổ và Phương Thiết Sinh đặt từng cái áo bông lên giường sưởi. Vừa chạm tay đã cảm thấy mềm mại dày dặn, nhẹ như mây, ấm như chăn được phơi nắng kỹ. Cầm thôi cũng không dám dùng sức, sợ đôi tay thô ráp của mình làm xước mất lớp vải này!
“Ôi trời ơi! Cái này đẹp quá, dày quá!”
Giọng nói của Trưởng thôn cũng hơi căng cứng.
Cảm giác ấy khiến bọn họ đều hơi sợ hãi. Đồ tốt thế này, e rằng chỉ tiên gia mới có, vậy mà Nha Nha cứ thế mang về sao?
“Cái này phải tốn bao nhiêu bạc tiền chứ!”
Liễu nãi nãi cũng đi ra từ phòng bếp. Vừa nhìn thấy cả giường đầy áo bông màu sắc rực rỡ, bà kinh ngạc tới mức bước chân cũng lâng lâng, đứng bên giường sưởi mà không nhấc nổi chân.
“Nãi nãi! Mau mặc thử đi! Cái áo hoa nền đỏ này là Nha Nha đặc biệt chọn cho nãi nãi đó!”
Liễu nãi nãi chậm rãi vuốt lên mặt vải áo bông. Vừa dày vừa mềm, còn tốt hơn cả cái áo Lâm gia từng mang ra. Một cái áo như thế này phải đáng bao nhiêu tiền đây! Vậy mà cả một giường đều là áo tốt như vậy!
“Cái này… Cái này quý giá quá, làm sao dám mặc chứ…”
“Mau mặc đi, mau mặc đi, mọi người đều mặc áo mới!”
Nha Nha đẩy bà đi về phía phòng bếp.
Lúc này Liễu nãi nãi mới nhớ trong phòng còn có ba nam nhân, bà đỏ mặt vội vàng đi vào phòng bếp, cẩn thận cởi cái áo vải thô cũ vá chằng vá đụp, bên trong nhét đầy bông liễu ở trên người xuống, do dự một chút rồi lại cởi luôn áo vải thô mặc bên trong.
Bà nâng cái áo hoa nền đỏ mới tinh sáng rực kia trong tay, nhẹ nhàng giũ ra, rồi chậm rãi mặc lên người.
Vừa mặc vào, một luồng ấm áp lập tức bao lấy cả người. Không phải cái kiểu ấm hờ hững còn mang hơi ẩm của áo cũ, mà là ấm từ trong ra ngoài!
Mềm mại ôm sát người, chẳng bao lâu sau lưng của bà đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Đôi mắt của Liễu nãi nãi đỏ hoe, cũng không biết là vì nóng hay vì xúc động. Bà lau khóe mắt, cẩn thận bước ra khỏi phòng bếp.
“Oa, nãi nãi đẹp quá!”
Nha Nha vỗ đôi tay nhỏ, trong mắt tràn đầy vui vẻ.
Nhóm của Trưởng thôn nhìn áo mới trên người Liễu nãi nãi. Gò má của bà đỏ hồng vì nóng, phối với nền áo hoa đỏ rực kia, cả người dường như trẻ ra vài tuổi.
“Trưởng thôn gia gia, Phương gia gia, Triệu bá bá, mọi người cũng chọn một cái mặc đi! Ai cũng có hết, Nha Nha mua hết rồi!”
Nha Nha đứng trên giường sưởi, hào phóng phất tay một cái.
Triệu Hổ đã sớm không nhịn nổi, đưa tay chọn ngay một cái nền xanh điểm hoa trắng nhỏ. Hắn nhìn cả vòng rồi, cái này là nhã nhặn nhất.
Áo bông của Nha Nha mua đều là kiểu nữ, nên cái nào cũng có hoa, hoặc hoa nhỏ hoặc hoa in lớn, còn có cả cổ tròn nhỏ.
Trưởng thôn chậm tay hơn, chọn phải một cái nền nâu điểm hoa hồng nhỏ.
Hai người cũng cẩn thận quý trọng mà mặc vào. Phương Thiết Sinh thì chưa vội hành động, mà kéo tay nhỏ của Nha Nha lại: “Nha Nha, cái này… Đều là dùng rau dại của chúng ta đổi lấy sao?”
Nha Nha gật đầu, bàn tay nhỏ mò vào túi nhỏ, ào ào lấy ra một nắm tiền giấy xanh đỏ đủ màu: “Đúng vậy đúng vậy, đều dùng rau dại đổi đó! Rau mầm gai với lá thối ấy, rất nhiều người tranh nhau mua, thoáng cái đã bán sạch rồi! Nha Nha còn trả lại tiền mua quần áo mà a di đã ứng trước nữa đó!”
Nói xong cô bé làm tiểu tiên sinh, bày tiền giấy ra dạy Phương Thiết Sinh nhận biết: “Phương gia gia nhìn này, tờ giấy đỏ này, một gạch hai vòng tròn là một trăm, đáng tiền lắm đó! Một tờ là mua được mười cái áo bông luôn! Cái màu xanh này, con số cong cong là năm, còn cái có một vòng tròn này là năm mươi!”
Phương Thiết Sinh ngồi xổm bên giường sưởi, nhìn chằm chằm đống tiền giấy tới mức ngẩn người: “Bồ Tát ơi! Rau dại này đổi được hơn mười tờ, một tờ lại mua được mười cái áo bông! E rằng ở bên kia thì rau dại là tiên vật rồi! Vậy mà đổi được nhiều đồ tốt như thế sao?”
Nha Nha nghe vậy thì cười khúc khích, rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nhảy xuống giường sưởi kéo xe đẩy nhỏ lại: “Phương gia gia, cháu còn mua cả trứng nữa, còn có trái cây ngọt lắm! Cái vàng vàng này gọi là quýt đường, cái đỏ đỏ này gọi là dâu tây, ngọt lắm luôn!”
Trưởng thôn và Triệu Hổ cũng không còn nhìn quần áo trên người mình nữa, giúp Nha Nha lấy đồ trong xe ra. Một túi trái cây tròn vo vàng óng, một giỏ trái cây đỏ rực hình tim gà có đốm nhỏ giống như hạt mè, dưới cùng còn có nguyên một vỉ trứng gà trắng nõn!
“Phương gia gia đừng ngẩn người nữa, mau chọn quần áo đi!”
Nha Nha thấy ba người lớn trong phòng đều đã mặc áo mới, chỉ còn Phương gia gia vẫn xám xịt như cũ, lập tức thúc giục.
“Được được được! Gia gia chọn ngay đây!”
Phương Thiết Sinh lập tức đáp lời, chọn một cái áo nền vàng nâu hoa nhỏ.
Không bao lâu sau, bốn người đều chỉnh tề mặc áo bông mới.
Gương mặt của ai nấy đều đỏ hồng đầy vẻ vui mừng.
Trong phòng có giường sưởi nóng hổi, trên người lại mặc áo bông lót ba lớp, chẳng bao lâu sau cả bốn người đều nóng tới mức chảy mồ hôi, nhưng không ai nỡ cởi ra. Bọn họ dứt khoát mang theo trứng gà và trái cây ra sân, vừa dọn dẹp vừa chuẩn bị làm bữa sáng.
Lúc này trời đã sáng hẳn, người trong thôn lần lượt tới sân nhà Liễu nãi nãi. Vừa bước vào cửa đã nhìn thấy bốn người đứng trong sân, tất cả lập tức ngây người!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)