Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ánh mắt Đường Kiều Kiều chuyển từ gương mặt đang ngơ ngác tột độ của Vệ Nhất Kỳ chậm rãi dời xuống bàn tay mình đang cầm cái thùng lủng lẳng giữa không trung.
Cô vừa bối rối vừa bất ngờ. Chết tiệt, lại cái tật tay nhanh hơn não, quên béng mất trong thùng có tận hai mươi cân bột mì, cộng thêm mấy chai lọ thủy tinh lỉnh kỉnh nữa, tổng trọng lượng ít nhất cũng phải trên ba mươi cân.
Đôi mắt cô đảo một vòng thật nhanh, đột nhiên giả vờ loạng choạng, tay run rẩy thả cái thùng rơi "bịch" xuống đất một cái rõ to.
"Ui da! Chả trách, bảo sao xách lên thấy nặng quá trời quá đất, đúng là nặng thiệt luôn á, suýt gãy cả tay."
Vệ Nhất Kỳ gật gù đồng tình: "Đúng ha, mấy việc nặng nhọc tay chân thế này cứ để đàn ông bọn em làm là được, mấy cô gái mảnh mai yếu đuối như chị làm sao mà xách nổi chứ."
"Đúng đúng, chị là cô gái mảnh mai yếu đuối mà."
Đường Kiều Kiều lập tức thoát khỏi bầu không khí ngượng ngập chết người, phấn khích giơ ngón cái lên tán thưởng:
"Cậu cũng biết nhìn người ghê, có con mắt tinh đời đấy."
Vệ Nhất Kỳ chẳng hiểu sao lại được khen, nhưng được khen thì cứ cười bẽn lẽn gãi đầu cái đã.
Sau đó, Đường Kiều Kiều lại kéo cậu đi mua thêm mười cân thịt ba chỉ heo, cố tình chọn loại ba phần mỡ bảy phần nạc ngon nhất, bảo chủ quán xay nhỏ thành thịt băm ngay tại chỗ, mua thêm hai khúc xương ống lớn để hầm nước dùng. Cả hai lại lượn thêm một vòng quanh chợ như cơn lốc, mua vài thứ rau củ lặt vặt khác.
Đường Kiều Kiều đảo mắt một lượt quanh chợ, cuối cùng chỉ tay về một sạp hàng phía xa:
"Còn thiếu một món quan trọng nữa, qua bên kia nào."
Cuối cùng, sau một hồi càn quét, hai người đứng trước cổng chợ, dưới chân chất đầy túi lớn túi nhỏ, thu hoạch đầy ắp như đi buôn lậu.
Vệ Nhất Kỳ thở hồng hộc, lau mồ hôi trán: "Giờ về kiểu gì đây chị? Nhiều đồ thế này em thật sự chịu thua, không xách nổi nữa rồi."
Đường Kiều Kiều phán: "Đi xe đi."
"Nhưng mà mình còn tiền không chị?"
Đường Kiều Kiều lục ví, móc ra tờ tiền giấy nhăn nhúm cuối cùng: "Còn đúng 10 tệ lẻ."
Cô chạy lại ngay, cười tươi như nắng hạ: "Bác trai ơi, xe ba bánh của bác có chở thuê hàng không ạ?"
Ông lão ngẩng đầu lên, thấy là một cô gái xinh xắn mặc váy vàng nhạt liền hiền hậu nói: "Bình thường thì bác có chở, nhưng bác bị trật cái chân mấy hôm trước, giờ đau lắm không đạp nổi đâu cháu ạ."
"Thế... cháu mượn xe tự đạp có được không ạ? Cháu không phải lừa đảo đâu, bác nhìn xem, bọn cháu đang quay show truyền hình đấy, kia là người quay phim của đài. Quán của bọn cháu cũng chỉ cách đây hai con phố thôi. Nếu bác không tin, bác có thể ngồi lên xe đi cùng bọn cháu xem thử. Chỉ là giờ cháu chỉ còn đúng mười tệ lộ phí, đợi cháu kiếm được tiền rồi sẽ quay lại trả thêm cho bác sau, được không ạ?"
Ông lão bật cười ha hả sảng khoái: "Cô gái này khéo mồm thật, không cần giải thích nhiều thế đâu, cứ lấy mà dùng đi. Một cái xe ba bánh cũ nát này có gì mà phải lừa với lọc. Còn tiền nong thì càng không cần nhắc, dùng xong mang trả lại nguyên vẹn cho bác là được rồi."
Đường Kiều Kiều cười tít mắt, cúi đầu cảm ơn rối rít: "Cảm ơn bác nhiều lắm ạ! Lát nữa nếu rảnh thì mời bác qua quán bọn cháu chơi, cháu mời bác ăn món ngon tuyệt cú mèo luôn."
Vệ Nhất Kỳ ở lại trông đống đồ, chưa đầy một lúc sau đã thấy Đường Kiều Kiều hiên ngang đạp chiếc xe ba bánh kêu cọc cạch trở lại.
Cậu kinh ngạc reo lên, mắt chữ A mồm chữ O: "Chị Kiều Kiều! Chị còn biết đạp xe ba bánh á? Trời ơi, em còn không biết đi cái xe này cơ."
Đường Kiều Kiều đắc ý hất lọn tóc mái trước trán — thật ra cô không biết, là ký ức cơ thể của nguyên thân biết đấy chứ.
Vệ Nhất Kỳ nhanh chóng hì hục chất hết đống đồ lên thùng xe, rồi cùng anh quay phim mỗi người ngồi vắt vẻo một bên thành xe.
Đường Kiều Kiều bất ngờ quay đầu lại, chớp mắt hỏi một câu chí mạng: "Chị đạp xe ba gác thế này có làm mất đi khí chất dịu dàng thục nữ của chị không nhỉ?"
Vệ Nhất Kỳ: "???"
Cậu nghiêm túc suy nghĩ vài giây rồi đáp: "Chắc là... không đâu chị."
"Vậy thì tốt." Đường Kiều Kiều hài lòng gật đầu, vung tay lên đầy khí thế: "Xuất phát nào các đồng chí!"...
[Vệ Nhất Kỳ đúng kiểu thiên thần nhỏ ngây thơ vô số tội, Đường Kiều Kiều hỏi câu gì cũng trả lời thật thà]
[Đường Kiều Kiều đang định xây dựng hình tượng bánh bèo dễ thương à? Sao tui thấy cưng ghê á!]
[Tôi lại không thấy giả trân đâu nha, dù miệng bả thì nói thế, nhưng từ đầu đến cuối người đi tìm chỗ mua đồ, mặc cả giá, rồi đi vay xe ba bánh đều là cô ấy đó, tháo vát phết ấy chứ]
[Một nữ minh tinh mặc váy hai dây xinh đẹp đạp xe ba bánh cọc cạch giữa đường phố mà mặt vẫn hớn hở như đi hội, tự dưng thấy Đường Kiều Kiều cũng có nét dễ thương ghê gớm]
[Tôi vào muộn, sao bên này lại cưỡi xe ba bánh thảm thương thế này huhu? Bên livestream của Chu Mộng là có xe giao hàng xịn xò của nhà tài trợ chạy thẳng tới tận nơi luôn rồi kìa!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







