Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Từ Tu Tiên Giới Xuyên Thành Thiên Kim Thật Dùng Mỹ Thực Nghịch Tập Trong Giới Giải Trí Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

Cuối cùng, khi cả đoàn kéo đến khu Bình Dân, ai nấy đều sững sờ, mắt tròn mắt dẹt.

Nếu hai chỗ trước còn mang dáng dấp của kiểu nhà hàng, quán ăn tiêu chuẩn cho giới trẻ có gu, thì cái chỗ này... đúng là một cái sạp hàng vỉa hè đơn sơ, tồi tàn đến mức không thể tồi tàn hơn. Tài sản vỏn vẹn chỉ có hai cái nồi gang đen sì và một cái chảo lớn — không gian chật hẹp chỉ đủ để hai người đứng vào, nhưng nếu thêm một người nữa là xoay trở không nổi, đụng tay đụng chân ngay.

Vương Cường nhìn cảnh tượng này cũng thấy hơi ái ngại cho bọn họ, đứng ngoài cửa nói vọng vào:

"Tiểu Vệ này, bên chú đồ đạc cũng dư dả, nếu bên cháu thiếu thốn gì quá thì cứ qua chỗ chú lấy, đừng ngại nhé."

"Dạ, cháu cảm ơn thầy Vương nhiều ạ." Vệ Nhất Kỳ ngoan ngoãn cúi đầu cảm ơn.

Đường Kiều Kiều đi một vòng quanh cái "nhà bếp" tồi tàn, ánh mắt quét qua mấy cái nồi niêu, trong lòng cũng dần có tính toán riêng.

Chu Mộng khoanh tay trước ngực, giọng điệu đầy vẻ châm chọc:

"Tôi thấy cũng không đến nỗi tệ đâu, nấu ăn qua loa chắc vẫn ổn mà."

"Tạm được thôi." Đường Kiều Kiều hơi nhíu mày, nhạy cảm nhận ra hình như Chu Mộng có chút địch ý ngầm với mình.

Chu Mộng hừ nhẹ một tiếng, rõ là đang cố tỏ ra mạnh mẽ bề trên.

***

Lúc này, tại biệt thự xa hoa của nhà họ Thẩm.

Dì Vương rón rén bưng khay cơm lên phòng cho Thẩm Ước, bà ấy chẳng có cái bản lĩnh "trời đánh" để mời nổi ông thần này xuống tầng ăn như Đường Kiều Kiều.

"Cậu chủ, món hoành thánh gà này là Phu nhân dậy từ hơn sáu giờ sáng để tự tay gói đấy ạ. Cả rau cải thìa ăn kèm và nước dùng gà hầm cũng đều do một tay Phu nhân chuẩn bị từ sớm tinh mơ."

Thẩm Ước nhìn bát hoành thánh gà bốc khói nghi ngút trước mặt, ánh mắt thâm trầm khó đoán. Cứ tưởng tối qua cô ta chỉ nói miệng cho có lệ, ai ngờ làm thật.

Những chiếc hoành thánh nhỏ xinh trắng muốt, lớp vỏ bột mỏng tang có thể nhìn thấy rõ nhân thịt hồng hồng e ấp bên trong. Rong biển đen nhánh, sợi trứng tráng thái chỉ vàng óng phối với hành hoa xanh mướt nổi lềnh bềnh trên mặt nước dùng trong vắt, trông vừa đẹp mắt như một bức tranh ẩm thực, vừa hấp dẫn đến lạ lùng.

Hoành thánh nhỏ nhắn, kích cỡ vừa miệng, ăn vào cảm giác trơn tuột, vỏ mềm nhân tươi ngon, cắn một cái nước súp ngọt lịm bên trong trào ra khoang miệng. Ăn đến nửa bát là trán đã rịn mồ hôi lấm tấm, nhưng trong lòng cũng bắt đầu ấm áp lạ thường.

Dì Vương ngày càng khâm phục Đường Kiều Kiều sát đất: "Hôm nay Phu nhân còn có chương trình livestream trực tiếp nữa đấy, lát nữa tôi sẽ vào xem để cổ vũ cho cô ấy."

Thẩm Ước ra vẻ không hứng thú, hừ lạnh:

"Cô ta chỉ là một cái minh tinh hạng ba vô danh tiểu tốt, có thể nhận được chương trình gì ra hồn chứ? Chắc lại mấy cái show rẻ tiền câu view."

"Nghe nói lần này là chương trình lớn của Hami Gua Video đấy cậu chủ, một nền tảng lớn uy tín như vậy thì chắc chất lượng không tệ đâu."

Livestream trên Hami Gua Video à?

Thẩm Ước ăn xong, phẩy tay bảo dì Vương dọn khay đi, rồi cầm điện thoại lên, giả vờ xem tin tức tài chính.

Ngón tay thon dài lướt qua lướt lại trên màn hình, cuối cùng ma xui quỷ khiến thế nào vẫn bấm vào app Hami Gua Video.

Anh tự nhủ: Mình chỉ muốn xem cô ta có làm trò cười cho thiên hạ hay không thôi.

***

Chợ thực phẩm đầu mối đông đúc, tiếng người huyên náo, tiếng rao hàng ồn ào.

Đường Kiều Kiều nhìn đám nguyên liệu tươi sống đủ loại bày la liệt trước mặt, đôi mắt sáng rỡ như đèn pha ô tô.

Vệ Nhất Kỳ lẽo đẽo đi sát phía sau cô như cái đuôi nhỏ, nhỏ giọng hỏi:

"Chị Kiều Kiều, mình đến đây mua gì vậy ạ?"

Tới giờ cậu chàng vẫn mù mờ không hiểu rốt cuộc bà chị này đang định làm món gì.

Đường Kiều Kiều không đáp mà hỏi ngược lại:

"Cậu biết nấu ăn không?"

Vệ Nhất Kỳ ngượng ngùng gãi đầu, lắc lắc:

"Em chỉ biết úp mì gói thôi chị. Mà nếu không có gói gia vị sẵn thì em cũng chỉ biết... ăn mì sống thôi..."

"Thế thì không ổn rồi. Con trai thời nay phải biết nấu ăn thì con gái mới thích, mới đổ đứ đừ chứ. Hôm nay chị sẽ đích thân đưa cậu nhập môn thế giới bếp núc huyền diệu."

Vệ Nhất Kỳ hơi ngơ ngác, nhưng vẫn gật đầu lia lịa:

"A, dạ được thôi ạ, em nghe chị."

[Tôi thấy Đường Kiều Kiều nói rất đúng luôn, tại sao cứ mặc định việc bếp núc phải là của con gái chứ?]

[Chuẩn không cần chỉnh, tiêu chí chọn bạn trai số 1 của tôi bây giờ là phải biết nấu ăn ngon!]

[Vệ Nhất Kỳ bị Đường Kiều Kiều dắt mũi hoàn toàn rồi kìa, trông cái mặt ngơ ngác đáng yêu muốn xỉu]

Đường Kiều Kiều và Vệ Nhất Kỳ đi dạo một vòng quanh chợ, tìm đến khu bán thực phẩm khô và gia vị. Trước tiên cô mua đầy đủ những thứ cơ bản nhất như dầu ăn can lớn, muối, nước tương, giấm gạo và đủ loại gia vị, hương liệu thảo mộc.

Vừa lựa đồ, cô vừa tận tình giảng giải cho Vệ Nhất Kỳ như một sư phụ truyền nghề:

"Mấy thứ như rượu nấu ăn để khử mùi, dầu mè để dậy mùi... đều là những thứ cơ bản phải có trong bếp, nhớ chưa nhóc?"

"Anh trai ơi, cho em lấy thêm 20 cân bột mì đa dụng, một gói men nở loại tốt, một gói bột nở nữa nhé."

"Ok em gái xinh đẹp, có ngay!"

Ông chủ nhiệt tình đóng gói tất cả đồ cô mua vào một chiếc thùng giấy các-tông lớn, dán băng dính kín mít bốn cạnh cho chắc chắn, rồi còn cẩn thận buộc thêm hai sợi dây thừng nhựa để làm quai xách.

Đường Kiều Kiều thanh toán xong, nhét ví vào túi, tiện tay nhấc bổng cái thùng hàng to tướng lên, khí thế ngút trời chuẩn bị tiến đến mục tiêu tiếp theo.

Vệ Nhất Kỳ thấy mình tay không đứng chơi, vội vàng chạy lại:

"Chị Kiều Kiều, để em xách cho, nặng lắm chị không xách nổi đâu!"

Lời còn chưa dứt khỏi miệng thì cậu đã thấy Đường Kiều Kiều nhấc bổng cái thùng nặng trịch bằng một tay, nhẹ nhàng cứ như đang xách túi bông gòn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc