Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Từ Tu Tiên Giới Xuyên Thành Thiên Kim Thật Dùng Mỹ Thực Nghịch Tập Trong Giới Giải Trí Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

[Nhóm tiểu học đúng là mộc mạc chân thành, yêu quá đi mất!]

Lúc Đường Kiều Kiều quay lại nhà hàng, hai nhóm còn lại đã về từ lúc nào.

Vương Cường và Tiểu Khả sau một hồi bàn bạc đã quyết định bán trà sữa. Vốn ít lời nhiều, hơn nữa họ lại có sẵn cả bộ dụng cụ pha chế, tiện đủ đường.

Còn Chu Mộng thì chọn làm sushi. Cô ta từng du học ở Nhật nên cũng có chút am hiểu. Dựa vào các mối quan hệ trong giới, cô ta và Hồ Miểu đã mua được một lô nguyên liệu chuẩn Nhật với giá siêu hời từ nhà cung cấp. Dù sao thì tổ chương trình cũng chẳng quan tâm khách mời lấy nguyên liệu bằng cách nào, miễn không vượt ngân sách là được.

Chu Mộng đang cẩn thận xử lý cá hồi, thấy Đường Kiều Kiều đạp chiếc xe ba gác quay về, lỉnh kỉnh lôi xuống một đống túi to túi nhỏ thì khinh khỉnh hừ một tiếng: "Đúng là đồ nhà quê."

Vệ Nhất Kỳ hơi sốt ruột: "Chị Kiều Kiều, họ bắt đầu làm hết rồi kìa."

Đường Kiều Kiều vẫn điềm tĩnh: "Dục tốc bất đạt. Nào, mặc đồng phục vào trước đã."

Thứ cuối cùng cô mua chính là hai bộ đồ đầu bếp. Làm việc trong bếp, muốn có cảm giác trang nghiêm thì không thể thiếu đồng phục.

Ừm... thực ra là cô không muốn để khói dầu làm bẩn chiếc váy xinh xắn của mình.

Đường Kiều Kiều cẩn thận búi gọn mái tóc vào trong chiếc mũ đầu bếp trắng tinh, để lộ gương mặt thanh tú. Vệ Nhất Kỳ vốn đã trông rất trẻ, nay mặc đồng phục đầu bếp vào lại bất ngờ trông chững chạc hơn hẳn.

[Xin phép gõ hai chữ "CHUYÊN NGHIỆP" lên màn hình!]

[Đường Kiều Kiều buộc tóc lộ hết cả mặt mà vẫn đẹp dã man, tui mặt to tui ganh tị quá đi!]

[Tự nhiên mê đồng phục ghê, gu của tôi đây rồi!]

[Tự nhiên thấy Kiều Kiều với Vệ Nhất Kỳ có "chemistry" ghê á (ai cãi là người đó không hiểu vibe).]

[Thú nhận, tui cũng thấy rung động...]

Sau khi dọn dẹp lại gian bếp, Đường Kiều Kiều bắt đầu ra tay. Món cô chọn là bánh bao chiên và súp cay Hồ Lạt.

Cô phân công Vệ Nhất Kỳ đi rửa rau củ, còn mình thì cho xương ống vào nồi nước lạnh trụng sơ để khử mùi máu, sau đó rửa sạch rồi bỏ gừng, hành vào hầm trên lửa lớn.

Trong lúc hầm xương, cô đổ bột mì ra, thêm men, bột nở, đường trắng và mỡ heo, rồi từ từ cho nước vào nhào bột.

Lực tay của Đường Kiều Kiều cực kỳ chuẩn xác, chẳng mấy chốc đã nhào thành một khối bột trắng mịn, bóng loáng, không dính tay cũng chẳng dính tô. Cô đậy kín bột bằng màng bọc thực phẩm để ủ.

Ngay sau đó, cô bắt tay vào làm nhân bánh.

Thịt ba chỉ băm nhỏ trộn với nước tương, tiêu, gừng băm, một chút muối và bột ngọt, sau đó thêm dầu mè và nước, khuấy đều theo một chiều cho nhân ngấm hoàn toàn. Cuối cùng, cô cho hành trắng băm nhỏ vào, trộn thêm lần nữa – làm thế này thì nhân mới mềm mọng mà vẫn đậm vị.

Lúc này, bột đã ủ xong. Cô cán thành dải dài, ngắt từng viên nhỏ, ép thành những miếng vỏ bánh tròn đều tăm tắp rồi bắt đầu gói nhân.

Đường Kiều Kiều ra tay cực kỳ điêu luyện, mỗi chiếc bánh đều đúng chuẩn mười hai nếp gấp. Vệ Nhất Kỳ đứng bên cạnh nhìn mà choáng ngợp, mắt không rời nổi: “Chị Kiều Kiều, chị đỉnh thật sự!”

Tay Đường Kiều Kiều vẫn không ngừng, khóe môi nhẹ nhàng cong lên.

"Cậu muốn thử không?"

"Em sợ mình lại phá đám thì hơn."

Vệ Nhất Kỳ háo hức muốn thử, cậu muốn giúp Đường Kiều Kiều. Nhưng khi thấy cô gói ra từng chiếc bánh bao đều tăm tắp, cậu lại có cảm giác mình mà động vào thì chẳng khác nào đang phá hỏng một tác phẩm nghệ thuật.

Đường Kiều Kiều động viên: "Lần đầu làm thì ai chẳng vụng về, làm nhiều là quen tay thôi."

Vệ Nhất Kỳ do dự một chút rồi cầm lấy một miếng vỏ bánh, bắt chước cách Đường Kiều Kiều làm mà gói thử.

Cậu vật lộn gói được hai cái rồi đành bỏ cuộc. Cái thì nhân nhiều quá bị trào ra ngoài, cái thì méo mó bẹp dúm – đây toàn là tiền vốn cả!

"Mắt thì học được rồi, mà tay thì chịu thua."

[Chuyện bình thường mà, lúc tôi gói bánh cũng y chang Vệ Nhất Kỳ.]

[Team tay chân vụng về như tôi cảm thấy bị "nhột" nhẹ.]

[Đường Kiều Kiều đỉnh thật, tôi đếm thử rồi, đúng 12 nếp gấp, người mắc chứng OCD như tôi cảm thấy được thỏa mãn tột độ!]

Đường Kiều Kiều không làm khó cậu nữa: "Thôi không cần gói nữa, cậu đi rửa gluten đi."

Cô đưa cho cậu một cục bột nhỏ, dạy cậu cách dùng nước lạnh nhào đi nhào lại để rửa sạch tinh bột.

"Cái này cần dùng sức một chút, cứ rửa tới khi nước trong veo không còn đục nữa là được."

Nhìn thì có vẻ đơn giản, Vệ Nhất Kỳ hào hứng làm theo.

Bên kia, Tiểu Khả và Vương Cường đang loay hoay thử làm trân châu. Thật ra họ có thể mua sẵn, nhưng nếu cái gì cũng mua về rồi chỉ việc nấu, họ sợ bị khán giả mắng là ăn gian.

Chỉ là, nhìn thì dễ, nhưng để làm ra một mẻ trân châu mềm dẻo đúng chuẩn thì chẳng đơn giản chút nào. Mẻ thì quá cứng, mẻ thì không thành hình, họ làm hỏng mấy nồi liền.

So với cảnh hỗn loạn bên đó, phòng livestream của Chu Mộng và Hồ Miểu lại tràn ngập tiếng cười và không khí hài hòa.

Chu Mộng và Hồ Miểu là át chủ bài hút fan của chương trình, ekip quay phim cũng ưu ái họ hơn hẳn – từ góc quay đến cách dùng ống kính đều vô cùng chỉn chu.

Ánh sáng chan hòa, máy quay lia chậm từ đôi tay mảnh mai đang nắn sushi của Chu Mộng lên khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ của cô ta.

Hồ Miểu thì đứng bên cạnh hỗ trợ, thỉnh thoảng hai người lại nhìn nhau cười một cái, khiến phòng livestream lập tức bùng nổ.

[Aaa, phim thần tượng đời thực đây rồi! Tui chèo thuyền này, real chắc luôn!]

[Mộng Mộng giỏi quá, sushi nhìn không khác gì của đầu bếp chuyên nghiệp làm!]

[Không những không thua, mà còn có thể mở tiệm luôn ấy chứ, nữ thần của tôi đúng là toàn năng!]

Lúc này, Vệ Nhất Kỳ đã rửa xong gluten, nồi nước hầm xương ống cũng sôi sùng sục, hương thơm ngào ngạt lan khắp gian bếp.

Nguyên liệu nấu súp cay mỗi nơi mỗi khác, Đường Kiều Kiều chọn hoa kim châm, mộc nhĩ, sợi rong biển, tàu hũ ky, đậu phộng rang và gluten.

Đậu phộng lâu chín nên được cho vào nồi trước, kèm theo hành lá, gừng, nước tương, muối và một ít bột gia vị.

Đã gọi là súp cay thì tiêu không thể thiếu, lại còn phải rắc thật nhiều. Khối gluten đã rửa sạch được cắt sợi rồi thả vào nồi, nấu đến khi nổi lên thì lần lượt cho các nguyên liệu khác như hoa kim châm, mộc nhĩ đã ngâm mềm vào.

Bước cuối cùng là quan trọng nhất: tạo độ sánh. Cô dùng chính phần nước bột mà Vệ Nhất Kỳ vừa rửa mì khi nãy.

Vệ Nhất Kỳ bưng chén nước bột đã lắng xuống, từ từ đổ vào nồi súp, còn Đường Kiều Kiều thì dùng muôi gỗ khuấy đều một chiều không ngừng. Dần dần, một nồi súp cay sánh mịn, thơm lừng đã hoàn thành.

Vệ Nhất Kỳ hít sâu một hơi, nuốt nước bọt đánh ực: "Thơm quá đi mất."

Cậu ngẩng đầu lên, rồi "phụt" một tiếng cười thành tiếng – không biết từ lúc nào mà mặt Đường Kiều Kiều đã lem luốc như "mèo hoa".

"Chị Kiều Kiều ơi, trên mặt chị dính bột kìa."

"Hả, dính ở đâu vậy?" Chết thật, Đường Kiều Kiều vội lấy khăn giấy lau nhưng càng lau càng lem.

Vệ Nhất Kỳ định đưa tay ra lau giúp, nhưng chợt thấy không tiện nên đành lấy điện thoại, giơ lên trước mặt cô làm gương: "Chị thấy rõ chưa?"

Đường Kiều Kiều dí sát mặt vào màn hình, cuối cùng cũng nhìn thấy vết bột. Lau sạch xong, cô mỉm cười ngọt ngào với cậu: "Cảm ơn nha."

"Không... không có gì." Mặt Vệ Nhất Kỳ bỗng đỏ ửng lên.

[Trời đất ơi ngọt xỉu luôn đó!]

[Tưởng Vệ Nhất Kỳ sẽ đưa tay lau giúp chứ, ai dè lại dùng chiêu này! Cái kiểu ga-lăng của "cún con" này đúng là đánh trúng tim thiếu nữ của tui rồi!]

[Em trai còn nhỏ mà, hu hu hu, mẹ không cho yêu sớm đâu nha!]

[Fan chị Kiều Kiều chắc chết mất, tui chỉ muốn ăn bánh bao chiên với súp cay Hồ Lạt thôi, nhìn ngon quá trời!]

Trong một căn biệt thự khác, một người đàn ông đang lướt xem bình luận trong phòng livestream. Ánh mắt anh ta dừng lại ở gương mặt Đường Kiều Kiều đang rạng rỡ nhìn Vệ Nhất Kỳ, trong đầu lại nghĩ đến tin đồn mập mờ giữa cô và Thẩm Lương.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc