Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Từ Tu Tiên Giới Xuyên Thành Thiên Kim Thật Dùng Mỹ Thực Nghịch Tập Trong Giới Giải Trí Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

"Cậu đủ tuổi lao động chưa đấy?"

Vệ Nhất Kỳ lập tức ưỡn thẳng lưng, nghiêm túc báo cáo: "Em đã mười chín tuổi, ba mươi lăm ngày rồi ạ!"

Đường Kiều Kiều bán tín bán nghi nheo mắt, trông cậu nhóc này thật sự còn non choẹt, búng ra sữa.

"Thuê lao động vị thành niên là phạm pháp, đi tù mọt gông đó nha."

"Em không gạt chị đâu, em có thể đưa chị xem chứng minh thư... à khoan, ví em để ở chỗ quản lý rồi." Vệ Nhất Kỳ lục túi quần túi áo, không thấy gì, bắt đầu cuống quýt cả lên. "Em thề danh dự là em đủ tuổi rồi, nếu em nói dối thì sau này ăn mì gói không bao giờ có gói gia vị luôn!"

Đôi mắt cậu ươn ướt, long lanh khiến cô bất giác nhớ đến con chó nhỏ lông vàng trước kia hay lén lút vào bếp trộm đồ ăn. Không biết là chó nhà ai nuôi, mỗi lần ngồi xổm trước nồi thịt kho là đôi mắt vừa háo hức thèm thuồng vừa sốt ruột, giống y chang cậu nhóc này bây giờ.

Đường Kiều Kiều bật cười: "Được rồi, tôi tin cậu. Nhưng tôi nói trước nha, danh tiếng của tôi trên mạng thối nát lắm, không mấy tốt đẹp đâu."

Cậu trai ngây thơ như tờ giấy trắng thế này, lỡ mà bị cô "ám" lây cái vận đen thì uổng đời trai lắm.

Vệ Nhất Kỳ gãi trán cười hề hề: "Không sao đâu chị, em cũng là người mờ nhạt trong nhóm mà."

Cậu debut gần hai năm trời, trong nhóm nhạc nam đông đúc vẫn chỉ là người "được fan từ thiện", ít nổi bật nhất.

Vệ Nhất Kỳ rút điện thoại ra, mở app Weibo: "Cái này thì em có thể chứng minh độ 'flop' của mình, chị nhìn lượng fan của em đi."

Đường Kiều Kiều tò mò thò đầu lại nhìn, rồi thốt lên kinh ngạc: "Một, hai, ba, bốn... chục nghìn... tận năm con số lận á!"

Niềm tin giữa người với người đâu mất rồi, gấp mười lần fan của cô rồi đấy!

Ngay sau đó, Đường Kiều Kiều cũng không chịu thua kém, mở trang Weibo cá nhân của mình, giơ cái lượng fan lèo tèo bốn chữ số lên trước mặt cậu như một bằng chứng thép.

Vệ Nhất Kỳ vội vàng an ủi: "Thật ra fan của em phần lớn là do công ty bỏ tiền mua hết đấy, nick ảo cả thôi chị ơi."

Đường Kiều Kiều thở dài đáp: "Ít ra cậu còn có người thật vào bình luận an ủi. Tôi toàn là fan giả với antifan vào chửi bới, tệ hơn nữa là còn có cả mấy bình luận quảng cáo web đen, phim người lớn nữa cơ."

Một nữ diễn viên mà lăn lộn trong nghề đến mức thảm hại này đúng là thất bại ê chề của tạo hóa.

Vệ Nhất Kỳ nhất thời nghẹn lời, không biết nói gì, đây là lần đầu tiên trong đời cậu gặp một nghệ sĩ còn "flop" thảm thương hơn cả mình. Nghĩ ngợi một lúc, cậu mới rụt rè mở miệng động viên: "Đừng nản chí chị ơi, chờ chương trình phát sóng rồi hai chị em ta cùng phấn đấu lên năm chữ số nhé!"

[Kỳ Kỳ cố lên! Ai bảo tuổi trẻ không có tiền là không đáng tin chứ? Chị nuôi em!]

[Đường Kiều Kiều với Vệ Nhất Kỳ là cái tổ hợp tấu hài gì đây trời, buồn cười xỉu. Hai người này ghép đôi liệu có làm nên cơm cháo gì không đấy?]

[Một người fan năm chữ số, một người bốn chữ số, ai thảm hơn ai đây trời... Công ty quản lý làm ăn kiểu gì mà không có lương tâm tí nào, bỏ tiền mua thêm chút fan ảo cho nghệ sĩ đỡ tủi thân có chết ai đâu!]

[Fan của Vệ Nhất Kỳ cẩn thận đi, con mụ Đường Kiều Kiều đang định ké fame idol nhà mấy người đấy, đừng để bả lừa]

[Hai người đều flop dập mặt như nhau, ké cái gì mà ké?]

[Phân nhóm kiểu này còn gì hồi hộp nữa, nhóm Chu Mộng với Hồ Miểu hot như vậy, fan đông như quân Nguyên, giờ có bán nước lọc đóng chai cũng có fan xếp hàng mua, tin không?]

Đạo diễn vỗ tay bôm bốp: "Đã chia nhóm xong xuôi, giờ đến tiết mục quan trọng: rút thăm chọn khu vực kinh doanh. Mỗi nhóm cử một đại diện lên rút."

Vương Cường ga lăng đề xuất: "Ưu tiên phụ nữ đi, nhóm nào cũng có bóng hồng mà."

Không ai phản đối, thế là Chu Mộng, Tiểu Khả và Đường Kiều Kiều cùng bước lên bục rút thăm.

Tiểu Khả vừa hé mở lá thăm liền nhảy cẫng lên sung sướng: "Aaa! Tôi bốc trúng khu Cao Cấp rồi!"

Chu Mộng nhìn lá thăm trên tay mình — khu Trung Cấp — khẽ mỉm cười hài lòng, đầy tự tin. Cô ta liếc xéo sang Đường Kiều Kiều đang đứng bên cạnh, không cần đoán cũng biết, khu tệ hại nhất chắc chắn đã rơi vào tay Đường Kiều Kiều.

Ha, phen này chắc chắn có kịch hay để xem rồi. Đường Kiều Kiều đưa lá thăm ghi chữ "Bình Dân" cho Vệ Nhất Kỳ, chớp chớp mắt, tỏ vẻ hơi ngại ngùng: "Tại tay chị thối quá, xui xẻo thật."

Vệ Nhất Kỳ cười toe toét đáp: "Chị Kiều, không sao mà. Em là đàn ông con trai, em làm nhiều chút, chịu khổ chút cũng được."

Rút thăm xong, mọi người lần lượt di chuyển đến xem "lãnh địa" của mình. Nói là nhà hàng, thực chất giống mấy quầy ăn vặt đường phố hơn, tất cả đều được đặt sát mặt đường để tiện buôn bán.

Bọn họ đi qua khu Cao Cấp đầu tiên, nơi đó đúng chuẩn một căn bếp nhà hàng hiện đại thu nhỏ: rộng rãi, sạch sẽ, đèn điện sáng choang, lò nướng, máy xay sinh tố, máy làm mì tươi, chảo điện đa năng, nồi nấu mì chuyên dụng, máy pha cà phê xịn... cái gì cũng có, đầy đủ tiện nghi tận răng.

Tiếp theo là khu Trung Cấp, diện tích nhỏ hơn khu cao cấp một chút, thiết bị cũng ít hơn, nhưng những dụng cụ nhà bếp cần thiết cơ bản thì vẫn đủ dùng, không đến nỗi thiếu thốn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc