Đường Nhu thấy cô chỉ lo ăn, đành không lòng vòng nữa: "Chuyện hôm qua ấy, chắc là có chút hiểu lầm gì đó thôi."
Đường Kiều Kiều nuốt miếng bánh xuống, thong thả đáp: "Hiểu lầm? Không hề có hiểu lầm gì cả."
Đường Nhu khựng lại một chút, cơ mặt cứng đờ nhưng vẫn cố giữ nụ cười ngây thơ vô hại: "Có người đồn rằng hôm qua chị muốn sàm sỡ Thẩm Lương..."
Đường Kiều Kiều cắt ngang: "Chỉ là chào hỏi xã giao thôi."
"Chào hỏi?" Đường Nhu ngớ người ra, nụ cười tiểu thư suýt nữa nứt toác.
"Chứ còn gì nữa? Tình cờ gặp cháu trai ở ngoài khách sạn, tôi định chào một câu phận làm bề trên, ai ngờ anh ta phản ứng thái quá như bị dẫm phải đuôi vậy."
Đường Kiều Kiều nhẹ nhàng xúc một thìa kem, thong thả nếm trên đầu lưỡi, liếc xéo cô ta một cái đầy ẩn ý rồi nói tiếp: "Chắc các người lại suy diễn lung tung rồi chứ gì? Thẩm Lương nói xấu gì tôi với cô?"
Đường Nhu mím chặt môi. Thẩm Lương đã nói gì? Hắn ta hả hê kể rằng Đường Kiều Kiều lấy cớ say rượu để lao vào ôm ấp hắn, nên còn chưa kịp để cô mở miệng, hắn ta đã nhanh tay đẩy ngã cô dúi dụi xuống đất như đẩy hủi.
Đường Kiều Kiều thở dài một tiếng đầy vẻ sầu não: "Dù sao tôi cũng là Thím Út danh chính ngôn thuận của Thẩm Lương, anh ta không chủ động chào hỏi đã đành, còn đẩy tôi ngã chổng vó giữa đường nữa chứ. Đúng là thời thế đảo điên, tôn ti trật tự đảo lộn, lòng người khó lường thật."
Đường Nhu: "..."
Đúng là nói dối mà không thèm chớp mắt, da mặt dày hơn cả tường thành.
Đường Nhu cắn môi, cố vớt vát: "Bất kể sự thật thế nào, sau đó Thẩm Lương cũng thấy mình hơi quá đáng nên đã chủ động bỏ tiền gỡ hot search rồi."
Ánh mắt Đường Nhu thoáng dao động, bối rối: "Chị... em không hiểu chị đang nói gì cả."
"Thôi đừng giả vờ ngây thơ nữa. Cô biết, tôi biết, Thẩm Lương cũng biết tỏng. Nhưng chuyện đã đến nước này rồi, cô cứ yên tâm mà làm thiên kim tiểu thư nhà họ Đường đi. Về nhắn với Thẩm Lương một tiếng, sau này gặp tôi thì nhớ cụp mắt xuống mà gọi một tiếng 'Thím' cho phải phép."
Việc nguyên thân bị ép gả cho một người đàn ông liệt nửa người, kẻ đứng sau giật dây chính là Thẩm Lương. Hắn ta ghét cay ghét đắng cô, cảm thấy việc cô trở về làm thiên kim thật của nhà họ Đường khiến Đường Nhu - người trong mộng của hắn - phải chịu ấm ức, mất mặt. Cách tốt nhất để giải quyết cái gai trong mắt này là tống cổ cô đi cho khuất mắt.
Vừa khéo bà nội hắn ta lại mê tín dị đoan, muốn tìm người hợp bát tự để "sung hỷ" cho đứa con trai út đang nằm liệt giường. Hắn ta bèn âm thầm thúc đẩy người lớn hai nhà Thẩm - Đường để dàn xếp cuộc hôn nhân hoang đường này. Một cô gái quê mùa thô kệch, một gã tàn phế tính tình quái gở — đúng là trời sinh một cặp bi kịch.
Nguyên thân ngây thơ bị bán đi còn tưởng mình vớ được món hời, được gả vào hào môn.
Còn Đường Nhu thì từ đầu tới cuối đều biết rõ mọi chuyện. Cô ta không trực tiếp nhúng tay vào vũng bùn này, nhưng cũng không hề mở miệng ngăn cản.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
