Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Việc xấu xa thì để người khác làm, còn thành quả ngọt ngào thì cô ta hưởng trọn — đó chính là thiết lập nhân vật hoàn hảo của cô ta.
***
"Phu nhân, cô về rồi! Cô vừa ra ngoài là Tiên sinh lại dở chứng không chịu ăn uống gì, còn đuổi cả hộ lý đi nữa. Ai da, đây đã là người thứ mười tám bị cậu ấy mắng đến mức khóc lóc bỏ việc rồi đấy."
Vừa bước chân vào nhà, dì Vương đã hấp tấp chạy ra báo cáo tình hình chiến sự của Thẩm Ước. Hiện tại bà đã hoàn toàn xem Đường Kiều Kiều là nữ chủ nhân thực sự, là cứu tinh của cái biệt thự u ám này.
"Được rồi, tôi biết rồi." Đường Kiều Kiều không vội lên lầu gặp anh ngay mà đi thẳng vào bếp.
Giờ đã hơn bảy giờ tối, bụng cô cũng bắt đầu réo rồi, đã nửa ngày Thẩm Ước không ăn gì, với cái dạ dày yếu ớt đó chắc hẳn càng đói cồn cào hơn nữa.
Đói quá sẽ dễ sinh cáu gắt, cọc cằn, lúc này phải ăn thịt mới đúng bài, mới hạ hỏa được.
Cô lấy ra một con gà ta thả vườn khoảng 1kg, nhanh tay chặt nhỏ thành từng khúc vừa ăn, cho vào nồi nước lạnh luộc sơ cùng gừng và rượu để khử mùi, rồi vớt ra để ráo nước, loại bỏ hết tạp chất và bọt bẩn.
Hạt dẻ tươi múp míp, thịt vàng ngà, ăn sống cũng cảm nhận được độ giòn ngọt. Đợi dầu trong chảo nóng già, cô cho hạt dẻ vào đảo nhanh đến khi lớp vỏ ngoài ngả vàng đẹp mắt rồi múc ra bát để riêng.
Tiếp theo là phi thơm hành, gừng, tỏi băm nhuyễn rồi trút thịt gà vào xào săn. Gà ta nuôi thả tự nhiên chạy bộ trong núi, thịt chắc, mềm thơm, không hề bị bở hay tanh. Vừa đảo vài lần trên lửa lớn, da gà đã se lại, bắt đầu tiết ra lớp mỡ gà vàng óng, mùi thơm nức mũi lập tức lan tỏa khắp gian bếp rộng lớn.
Đợi thịt gà dậy mùi thơm lừng, cô cho rượu nấu ăn vào để khử mùi tanh lần nữa, thêm nước nóng xâm xấp mặt thịt, đậy nắp đun lửa to cho sôi bùng lên, sau đó hạ xuống lửa vừa để om liu riu. Khi thịt gà gần chín mềm thì đổ hạt dẻ đã chiên sơ vào om tiếp cho thấm vị.
Sau đó, Đường Kiều Kiều đập bốn quả trứng gà ta, đánh đều tay rồi đổ vào chảo xào đến khi trứng chín vàng ruộm, tơi xốp. Cà chua trần qua nước nóng cho dễ bóc vỏ, cắt múi cau rồi xào nhuyễn ra nước sốt đỏ au, tiếp tục cho trứng đã xào vào đảo cùng tỏi băm và nêm nếm gia vị cho vừa miệng.
Trong lúc đợi gà om hạt dẻ thấm đẫm gia vị, cô tranh thủ dùng nấm tràm, nấm hải sản và nấm hương tươi nấu một nồi canh nấm hỗn hợp nóng hổi, thanh mát.
Đợi bày biện đầy đủ các món ăn màu sắc bắt mắt ra bàn, Đường Kiều Kiều mới phủi tay, bước nhanh lên lầu.
Cô lịch sự gõ cửa ba cái: "Tôi vào nhé."
Trong phòng tối om như hũ nút, cô lần mò bật công tắc đèn. Người đàn ông ngồi tựa đầu giường, vẫn mang dáng vẻ xa cách ngàn dặm, như muốn đóng chặt mọi cánh cửa tiếp xúc với thế giới bên ngoài.
"Tôi về rồi đây."
Thẩm Ước quay lưng về phía cô, cả người dùng tấm lưng lạnh lẽo đáp lại, như thể đang nói: "Cô về thì liên quan quái gì đến tôi."
Đường Kiều Kiều cũng không giận, đảo mắt nhìn quanh phòng một lượt rồi đi thẳng đến góc tường có đặt chiếc xe lăn bám bụi.
Thẩm Ước đã lâu không chịu ngồi xe lăn xuống nhà, phía trên đã phủ một lớp bụi mỏng tang. Cô lấy khăn ướt kiên nhẫn lau sạch từng ngóc ngách, rồi đẩy thẳng chiếc xe đến ngay trước giường anh.
Lúc này Thẩm Ước mới hờ hững liếc mắt nhìn cô một cái, giọng lạnh như băng ngàn năm: "Cô định làm cái trò gì?"
"Hôm nay tôi đến công ty một chuyến, định nói với anh một tiếng mà anh ngủ say như chết rồi. Sau đó tôi đi mua sắm, mấy bộ đồ trong tủ tôi không mặc nổi nữa, gu thẩm mỹ xấu kinh khủng. Mải đi dạo nên về hơi muộn chút. Anh chắc đói mốc meo rồi nhỉ, tôi nấu cơm xong xuôi rồi, xuống ăn đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










