Hiện tại xuyên đến thế giới phồn hoa này, cuối cùng cô cũng được đường đường chính chính tận hưởng niềm vui mua sắm này.
Đường Kiều Kiều mua cho mình mấy bộ đồ mới, tâm trạng đang phơi phới như hoa nở mùa xuân, không ngờ oan gia ngõ hẹp lại đụng phải người quen — nữ chính Đường Nhu, cũng là cô em gái trên danh nghĩa của cô. Cô ta đang đi cùng với hai cô gái ăn mặc sành điệu, sang chảnh.
Đường Nhu hoàn toàn không ngờ sẽ đụng mặt Đường Kiều Kiều ở chốn sang trọng này, bước chân nhất thời khựng lại. Một cô bạn thân bên cạnh liếc xéo Đường Kiều Kiều một cái đầy khinh bỉ, rồi ghé vào tai Đường Nhu thì thầm to nhỏ: "Đây là cô chị họ hàng xa 'nhà quê' của cậu à? Nhìn đúng là... phèn thật đấy, rẻ tiền không chịu được."
Đường Nhu có chút chột dạ, khẽ gật đầu qua loa: "Mấy cậu về trước đi, tớ có chút chuyện riêng muốn nói với chị ấy."
Sau khi đám bạn đi khuất, Đường Nhu nhanh chân bước đến chắn trước mặt Đường Kiều Kiều, thân thiết nắm lấy tay cô như chị em tình thâm.
"Chị à, không ngờ lại gặp chị ở đây, đúng là trùng hợp thật đấy."
Đường Kiều Kiều lạnh lùng rút tay về: "Công ty tôi ở ngay gần đây." Có gì mà trùng hợp chứ, bớt diễn đi.
Đường Nhu nghẹn lời, không ngờ công ty quản lý rách nát của Đường Kiều Kiều lại nằm ở khu đất vàng này. Biết vậy cô ta đã không bén mảng tới đây.
"Chỗ góc kia có quán cà phê không gian cũng được lắm, mình qua đó ngồi tâm sự chút nhé?"
"Được thôi." Đường Kiều Kiều thản nhiên gật đầu, sải bước đi thẳng về phía quán cà phê.
Đường Nhu lẽo đẽo theo sau, sắc mặt lập tức tối sầm lại như mây đen kéo đến.
Cô ta cứ tưởng Đường Kiều Kiều sau vụ bê bối với Thẩm Lương chắc chắn sẽ mất mặt đến mức chui rúc trong nhà không dám thò mặt ra đường. Ai ngờ cô ta còn dám thản nhiên đi dạo trung tâm thương mại, gặp mình mà không hề có chút áy náy hay sợ hãi nào. Đồ mặt dày không biết xấu hổ!
Đường Kiều Kiều chọn một chỗ ngồi thoải mái, mở thực đơn ra, đập vào mắt là một loạt món tráng miệng phương Tây tinh tế, món nào cũng khác hẳn với các loại điểm tâm truyền thống cô từng ăn ở Tu Chân giới, nhìn thôi đã thấy nước miếng tuôn trào rồi.
Cô vẫy tay gọi phục vụ: "Cho tôi hai phần Mousse, Sabayon, Tiramisu và bánh Chiffon. Một phần ăn tại chỗ, một phần đóng gói mang về."
Gọi xong, cô đẩy menu về phía Đường Nhu: "Tự chọn đi."
Đường Nhu lại nghẹn họng thêm lần nữa. Gọi lắm món ngon như thế mà chẳng có phần mời cô ta lấy một miếng.
"Cho tôi một ly cà phê đen là được."
Đường Nhu nhẹ nhàng dùng thìa bạc khuấy cà phê, lựa lời mở miệng: "Mẹ với em vẫn luôn lo lắng cho chị. Hôm qua còn gọi cho chị mấy cuộc liền mà chị không nghe máy."
Đường Kiều Kiều biết rõ còn cố tình hỏi: "Có chuyện gì mà gọi? Không có việc gì thì chắc chắn bọn họ sẽ chẳng thèm liên lạc với tôi đâu."
Cái món Sabayon này ngon thật đấy! Lớp vỏ bên ngoài được khò lửa sém nhẹ, cắn vào một miếng là hương rượu nồng nàn quyện với vị trứng béo ngậy lan tỏa, mềm mịn tan ngay nơi đầu lưỡi, dư vị ngọt ngào cứ quanh quẩn mãi không dứt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)