Beta:Kim NC + Thỏ SN
Vãn Lương và Triêu Thần đứng bên cạnh sắc mặt cũng biến đổi, xem ra là do nhìn thấy dáng vẻ của Tường Thụy nên các nàng cũng trở nên căng thẳng.
Vương thái y đưa lưng về phía Tường Thụy nên không thấy có người đang chạy về phía ta, y khẽ cúi người: “Nếu nương nương không còn chuyện gì khác, vậy thần xin cáo lui trước.”
Ta cũng không còn tâm trạng giữ y lại, chỉ gật đầu. Có lẽ Vương thái y như trút được gánh nặng trong lòng rồi ấy nhỉ?
Tường Thụy vội vàng chạy đến, nói với ta: “Nương nương, người mau mau hồi cung đi ạ.”
Y cũng không nói rốt cuộc là có chuyện gì nhưng nhất định là không tiện nói ra ở đây, ta cũng không hỏi, chỉ trầm giọng nói: “Khởi kiệu!”
Về Cảnh Thái cung bằng tốc độ nhanh nhất, Vãn Lương vội bước lên đỡ ta xuống kiệu, ba người bước nhanh vào trong. Tường Thụy đi theo bên cạnh ta nói: “Nương nương, Phương Hàm cô cô đang chờ người trong tẩm cung.”
Ta gật đầu, nhỏ giọng nói: “Ta biết, ngươi lui xuống đi.”
“Dạ.” Y nghe lời, không tiến thêm bước nào nữa.
Ta cùng với hai cung nữ bước vào, Triêu Thần vội vàng giúp ta đẩy cửa phòng, Phương Hàm thấy ta trở về, vội bước lại, ra hiệu cho Triêu Thần đóng cửa lại, hạ thấp giọng nói: “Nương nương, bên Hoán Y cục đưa tin đến, nói là Sơ Tuyết đã chết.”
Ta giật mình, mở to mắt nhìn nàng, hôm qua Sơ Tuyết mới bị ta điều đi Hoán Y cục, sao đột nhiên hôm nay đã chết rồi?
Phương Hàm thấy dáng vẻ kinh ngạc của ta, dè dặt nói: “Nương nương, nô tì cảm thấy việc này rất kỳ lạ, vì thế vội gọi Tường Thụy đi thông báo cho người trở về.”
Đừng nói là nàng, ngay cả ta cũng cảm thấy việc này thật khó mà tin được. Lần trước ta đuổi hai cung nữ qua Hoán Y cục cũng không thấy xảy ra chuyện gì, sao lần này lại khéo đến như thế? Sơ Tuyết, nàng ta vốn là cung nữ bên cạnh ta mà, tay nắm chặt lại, may là hôm qua ta đã bảo Phương Hàm cho nàng ta uống một chén thuốc để nàng ta câm miệng. Xem ra trong cung này đúng là không hề yên ổn.
Vãn Lương và Triêu Thần nghe vậy, vẻ mặt cũng hiện lên sự sợ hãi, nhưng cả hai đều biết điều đứng bên cạnh ta, không nói một lời. Càng nghĩ ta càng cảm thấy việc này không ổn.
Suy nghĩ một lát, ta hỏi: “Chết như thế nào?” Chết, dù sao cũng phải có cách thức chứ.
“Thắt cổ tự tử trong phòng.” Phương Hàm hơi do dự, nhìn thoáng qua ta một cái, sắc mặt hơi trầm xuống, một lát sau mớinói tiếp: “Nương nương, việc này thật trùng hợp, nô tì cho rằng có người muốn moi tin tức từ miệng Sơ Tuyết….” Nàng chỉ nói nửa câu rồi bỗng nhiên lại im bặt.
Suy đoán của nàng ta cũng đã nghĩ đến. Chỉ là muốn moi tin tức gì? Ta tự hỏi, bản thân cũng không có chuyện gì không thể cho người khác biết, còn có thể xảy ra chuyện gì. A, không đúng, nghĩ lại còn có một chuyện: nước thuốc trên mặt của ta.
Có điều việc này chắc chắn không ai biết. Nếu như vậy ta thật sự rất tò mò, vì sao Sơ Tuyết đang yên lành lại thắt cổ tự tử tìm đường chết chứ.
Ngay ngày đầu tiên bị ta điều đến Hoàn Y cục đã thắt cổ tự tử.
Điều này, cho dù thế nào cũng không thể tin được, lúc trước muốn đến Hoán Y cục là chính miệng nàng ta nói ra. Không thể nào chỉ trong một đêm nàng ta đã nghĩ quẩn rồi tự tử. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nàng ta không biết chữ, ta lại cho nàng ta uống thuốc độc nên đã bị câm, như vậy còn có thể moi tin tức gì từ miệng của nàng ta đây? Đây cũng là vấn đề Phương Hàm suy nghĩ đến, cho nên mới chỉ nói được nửa câu thì không nói nữa.
Ngẫm nghĩ một lát, cuối cũng cảm nhận được điều bất ổn trong chuyện này, ta xoay người hỏi Phương Hàm: “Cung nữ ở Hoán Y cục mấy người ở chung một phòng,sao Sơ Tuyết tự sát mà không ai biết?”
Phương Hàm gật đầu: “Nô tì đã sớm nghĩ tới, vì thế mới gọi nương nương trở về quyết định, có muốn nô tì sang Hoán Y cục thử thăm dò hay không?”
Ta nghi hoặc hỏi: “Thi thể còn đang ở Hoán Y cục sao?”
“Dạ. Người chết trong cung, cần phải báo phủ nội vụ phê duyệt rồi cho chỉ thị để xử lý.”
Hít một hơi thật sâu, ta trầm tư chốc lát. Việc này tất nhiên là phải điều tra, có điều nên lấy cớ gì đây, đó mới là vấn đề.
Dường như Phương Hàm đoán được suy nghĩ trong lòng ta, mở miệng nói: “Hôm nay, nô tì sai người sang đó lấy y phục cho nương nương, lúc ấy mới nghe nói, chúng ta cứ coi như chưa biết gì hết. Một lát nữa nô tì sẽ sang Hoán Y cục, nói nương nương niệm tình Sơ Tuyết lúc mới đến Cảng Thái cung làm việc rất tốt, nên muốn gọi nàng ta trở về. Đến lúc đó mọi việc nô tì sẽ xem tình hình mà hành sự.”
Suy nghĩ một lát, ta đành gật đầu, tìm hiểu một chút cũng tốt, ta nói ngay: “Vậy cô cô đi ngay đi.”
“Vâng, nô tì đi ngay đây ạ, nương nương cứ chờ ở trong cung, lúc này không nên ra ngoài.” Nàng dặn dò ta rồi xoay người rời đi.
Triêu Thần rót cho ta chén nước, bước tới dâng đến tay ta, mới nói: “Nương nương uống ít nước trước đi, có lẽ việc này chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên.” Giọng nói của nàng nhỏ nhẹ lại tinh tế. Ta biết nàng muốn trấn an ta, ta khẽ cười nhạt một tiếng, nếu thật sự là trùng hợp thì quá tốt rồi.
Uống một hớp nước, bỗng nhiên ta nói: “Vãn Lương, ngươi đi…” Nói được một nửa lại dừng lại, hậu cung không thể tham gia vào chính sự, có một số việc ta không quản sẽ tốt hơn.
Vãn Lương không hiểu nguyên nhân ta chỉ nói nửa câu, hỏi ta: “Nương nương có chuyện gì muốn nô tì làm sao?”
Ta cười nhạt một tiếng: “Không, không có gì, các ngươi lui xuống trước đi.”
Vãn Lương hơi chần chờ, cuối cùng cũng vâng dạ rồi cùng nhau lui xuống với Triêu Thần.
Ngồi thêm một lúc, ta cảm thấy hơi mệt mỏi, đứng lên đến giường nằm xuống. Nắm mơ mơ màng màng chẳng biết ngủ thiếp đi tự lúc nào. Cũng không biết đã ngủ bao lâu, cảm giác trong phòng có khói dày đặc, ta hít vài hơi. Hơi bị sặc, ta ho khan vài tiếng, mở mắt ra mới thấy làn khói nhàn nhạt đang bốc lên từ chiếc lư hương phía bên kia. Ta nhíu mày, gọi: “Vãn Lương.”
“Nương nương.” Vãn Lương đẩy cửa bước vào, hoảng sợ kêu lên một tiếng, vội vàng bước qua nói: “A, nô tì đáng chết!”
Ta đứng lên, che mũi miệng lại hỏi: “Sao lại như vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

