Beta: Như Bình + Kim NC
Đưa túi huân hương trên tay giao cho Vãn Lương, ta quay sang nói với Tường Hòa: “Ở đây không còn việc gì nữa, ngươi lui xuống trước đi.”
Tường Hòa vâng dạ rồi lui xuống.
Ta liếc nhìn Phương Hàm, trầm giọng hỏi: “Vì sao lại không thấy?” Tua ngọc kia ta đã nói Phương Hàm giữ lại, bây giờ tự nhiênnàng đến nói với ta, không nhìn thấy nữa.
Sắc mặt của Phương Hàm hơi thay đổi, cúi đầu nói: “Lúc trước nô tì cũng không biết, lúc nãy đi lấy đồ, mới phát hiện những bộ y phục vốn đặt ở trên bị người khác lật xuống dưới, tóm lại là không bình thường. Quan sát kỹ mới thấy những thứ bị lục lọi không hề mất mát gì, nhưng chỉ thiếu duy nhất cái tua ngọc kia.”
Ta chỉ thấy trong lòng căng thẳng, tua ngọc kia khiến ta nhớ tới cái chết sáng nay của Sơ Tuyết.
Đầu ngón tay run lên, bỗng nhiên ta đứng lên.
“Nương nương…”
Vãn Lương và Phương Hàm đều kinh ngạc kêu ta một tiếng.
Siết chặt chiếc khăn tay, ta bỗng nhiên có chút nghi ngờ. Như vậy hôm qua, có phải tự tay Sơ Tuyết thay tua ngọc kia ngoài việc thu hút sự chú ý của Hạ Hầu Tử Khâm, nàng ta còn suy nghĩ gì khác nữa không? Ý định của nàng ta là nhằm vào tua ngọc kia chăng?
Không, ta lắc đầu, vẫn có điều không hợp lý, nếu Sơ Tuyết thật sự nhằm vào tua ngọc, thì sao lại dùng nó để uy hiếp ta, muốn ta tha mạng cho nàng ta?
Nhưng ta có thể khẳng định một điều, người giết Sơ Tuyết là từ miệng nàng ta mà biết được sự thật tua ngọc đang nằm trong cung của ta. Ta thật là khờ, bị câm thì đã sao? Chỉ cần đối phương nhằm vào tua ngọc, chỉ cần đối phương nói một câu về tua ngọc kia, ta không tin Sơ Tuyết sẽ thờ ơ.
Ta khẽ cắn môi, Phương Hàm nói đúng, ta không nên giữ lại mạng của Sơ Tuyết.
Một lúc sau, mới nghe Phương Hàm thấp giọng hỏi: “Nương nương, chúng ta làm sao bây giờ?”
Làm sao bây giờ? Tóm lại ta cũng không thể nào gióng trống khua chiêng đi tìm cái tua ngọc kia. Cho dù có tìm, nhất định cũng không thấy, nếu xử lý không tốt còn bị đổ tội danh ‘chột dạ’ lên đầu.
Nhưng, cho dù ta án binh bất động, bây giờ cũng không tránh khỏi liên can.
Có vấn đề hay không ta phải nhìn thấy mới biết được, nhưng ta đã đoán đúng tám chín phần.
Phương Hàm cúi xuống, nói tiếp: “Nếu quả thật như vậy, đợi đến lúc Diêu phi tỉnh táo lại, sẽ nhớ tới chuyện tua ngọc trên ngọc bội đã bị người khác đổi. Nàng ta chỉ cần hỏi Hoàng thượng, sẽ biết ngay do nương nương thay. Chỉ không biết, Hoàng thượng có nói thật hay không…” Giọng nói của Phương Hàm từ từ nhỏ dần, lặng yên nhìn ta.
Đúng vậy, chỉ cần Diêu phi hỏi, người đầu tiên Hạ Hậu Tử Khâm nghĩ đến chính là ta.
Rất nhiều chuyện xảy ra khi liên kết lại xem ra rất hợp lý, ta ra tay với Diêu phi, sau đó chờ nàng ta xảy ra chuyện không may, ta lại chủ động thủ tiêu tang vật. Ngày hôm qua, Hạ Hầu Tử Khâm còn vô tình hỏi đến Sơ Tuyết, nếu thật sự điều tra, phát hiện Sơ Tuyết đã chết, xâu chuỗi các việc lại với nhau quả thật giống như ta đã giết người diệt khẩu.
Tất cả mọi chuyện thoạt nhìn qua đều bất lợi với ta.
Nhưng, hắn nói sẽ tin ta. Chuyện Diêu phi sẩy thai, hắn cũng nói, chỉ hỏi ta một lần, chỉ một lần duy nhất đó mà thôi.
Ta trả lời hắn ta không hề nhúng tay vào, hắn nói, hắn tin tưởng ta.
Trong đầu ta cứ lặp đi lặp lại những lời hắn nói.
“Nương nương.” Phương Hàm ở bên cạnh lo lắng nhìn ta.
Ta khẽ khép hai mắt lại, ý bảo các nàng đừng nói gì nữa. Ta phải suy nghĩ thật kỹ.
Trong phòng chợt yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng hít thở nhè nhẹ của ba người. Bên ngoài, thỉnh thoảng có tiếng bước chân bước ngang qua, tất cả đột nhiên trở nên rõ ràng một cách lạ thường. Ta không động đậy, cũng không nói gì. Phương Hàm và Vãn Lương cũng im lặng, cả hai chỉ lặng lẽ đứng sau ta.
Thật lâu sau, những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu ta mới rõ ràng hơn một chút.
Sau khi hồi cung ta mới biết tin Diêu phi mang thai. Không biết Dụ thái phi làm thế nào không hẹn mà gặp Diêu phi ở Lam hồ, rồi bà lại đột nhiên nổi cơn điên, nắm chặt lấy miếng ngọc bội Hạ Hầu Tử Khâm ban cho Diêu phi. Nhưng ta đã điều tra, Dụ thái phi không phải nổi cơn điên vì miếng ngọc bội, bây giờ nghĩ lại chẳng lẽ là vì tua ngọc kia?
Không, chuyện như vậy không thể xảy ra. Điều duy nhất có thể giải thích chuyện Dụ thái phi luống cuống chẳng qua là một sự trùng hợp mà thôi.
Sau đó, Tiểu Đào mang ngọc bội giao cho ta, ta cho người thay tua ngọc, nhờ Hạ Hầu Tử Khâm trả lại Diêu phi. Ngày hôm sau, Diêu phi lập tức xảy ra chuyện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
