Beta: Kim NC
Bỗng nhiên, ta đứng dậy đi đến cửa, thấy Phương Hàm cũng đang đi đến chỗ ta, ta nhỏ giọng nói: “Cô cô, nghe được gì không?”
Nàng gật đầu: “Nương nương, chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Ta cười khẩy một tiếng, nói: “Không vội, tạm thời chúng ta cứ ở trong cung chờ.” Nếu thật sự tin tức từ Khánh Vinh cung truyền ra, như vậy, ta chỉ muốn chờ một chút, Triêu Thần có lẽ cũng sắp trở về.
Phương Hàm gật đầu, lại nói: “Nếu như thế, trước hết mời nương nương vào trong.”
Ta suy nghĩ một lát, xoay người đi vào.
Một lúc sau, ta nghe thấy tiếng bước chân người chạy vào, nhìn về phía cửa, quả nhiên là Triêu Thần đã trở về. Sắc mặt của nàng có chút khác thường, giống như là nghe được chuyện không thể tưởng tượng nổi.
“Triêu Thần.” Ta gọi nàng.
Nàng chạy vội đến bên ta, vỗ vỗ lồng ngực, thở hổn hển, rồi nói: “Nương nương, đã xảy ra chuyện, long thai trong bụng Diêu phi không còn nữa.”
Ta bỗng nhiên bật dậy từ trên ghế, mở to mắt nhìn cung nữ trước mặt, nàng nói gì thế, sao đứa bé trong bụng Diêu phi lại không còn nữa?
Sắc mặt của Phương Hàm cũng trở nên căng thẳng, tiến lên một bước nói: “Triêu Thần, ngươi nói cái gì?”
Nàng và ta đều hiểu rõ, Triêu Thần chắc chắn sẽ không nhầm lẫn, sẽ không có khả năng nàng nhầm lẫn giữa Thiên Phi và Diêu phi. Như vậy, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Ta vốn tưởng rằng, người gặp chuyện không may sẽ là Thiên Phi, ta cho rằng chỉ cần ta có thể làm cho Tôn thái y bị đuổi ra khỏi cung, Thiên Phi sẽ sợ mọi chuyện bị bại lộ, vì thế sẽ tự biên tự diễn màn kịch. Hóa ra, lại không phải như vậy sao?
Triêu Thần vẫn đang thở hổn hển, một lát sau, nàng mới nói: “Nương nương, nô tì không nghe nhầm đâu ạ, đầu tiên nô tì đi qua Khánh Vinh cung. Nhưng mà, mãi cho đến lúc thái y đi ra, cũng vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Nô tì thấy, thần sắc của thái y đó vẫn bình thường, lúc đó nô tì còn nghĩ chẳng lẽ long thai trong bụng của Vinh phi thực sự là không có vấn đề gì sao? Nhưng, trên đường trở về, thì nô tì nhìn thấy rất nhiều thái y ở viện thái y chạy ngang qua trước mặt nô tì, thái y lúc nãy thấy ở Khánh Vinh cung, cũng vội vàng chạy theo. Nô tì hỏi ra mới biết, là Diêu phi nương nương xảy ra chuyện.”
Nàng nói từng câu từng chữ vô cùng rõ ràng.
Sắc mặt ta lạnh lẽo, màn kịch vui này, ngay cả ta cũng không hiểu như thế nào!
Trầm giọng nói: “Hoàng thượng đã biết chưa?”
“Chắc chắn là có người đi bẩm báo với Hoàng thượng rồi ạ, hẳn là lúc này, nhất định đã biết rồi ạ.” Triêu Thần nhìn ta nói.
Ta nắm chặt chiếc khăn trong tay, đi ra phía ngoài, trầm giọng nói: “Chuẩn bị kiệu, bản cung muốn đi Trữ Lương cung.”
“Vâng.” Triêu Thần vội vàng chạy đi trước ta một bước.
Nàng vừa mới ra, đã nghe thấy bên ngoài có người nói: “Ngọc tiểu chủ.”
Tâm trạng khẽ động, Ngọc tiệp dư đến.
Nàng thấy ta, hành lễ với ta, rồi nói: “Nương nương, xem ra người cũng đã biết.”
Ta khẽ cười: “Tin tức trong cung lan truyền đúng là nhanh thật.”
Lúc này, nàng mới nở nụ cười thản nhiên: “Thần thiếp nghĩ, trước tiên ghé qua bên này xem nương nương một chút, nương nương, người nói thế nào?”
“Bản cung còn có thể nói như thế nào? Xảy ra chuyện lớn như vậy, cũng chẳng bận gì, đang định qua đó xem thế nào, tỷ tỷ thấy sao?” Vừa nói xong, một bên vịn tay Vãn Lương, đi thẳng ra ngoài.
Ngọc tiệp dư đuổi theo kịp, nhỏ giọng nói: “Việc này là đương nhiên, thần thiếp và nương nương cùng qua đó. Lúc thần thiếp đến, từ xa đã nhìn thấy kiệu của Thái hậu, chắc là đến Trữ Lương cung. Lúc này mà qua đó, không sớm cũng không muộn, rất là đúng lúc.”
Ta không khỏi quay đầu nhìn thoáng qua nàng một cái, xem ra, nàng biết tin tức này còn sớm hơn ta, thực sự là cẩn thận nha, còn biết đến cung của ta để nghe ngóng. Chuyện Diêu phi sinh non, cũng chưa kết luận được nguyên nhân vì sao, chính xác là, đi sớm hay muộn đều không ổn.
Ra đến bên ngoài, loan kiệu đều đã chuẩn bị xong, Triêu Thần thấy ta đi ra, vội vàng giúp ta vén màn kiệu. Ta mới bước một bước thì nhìn thấy Ngọc tiệp dư cũng đang đi đến cỗ kiệu của mình, nghĩ ngợi lại thuận miệng nói: “Không bằng tỷ tỷ đi cùng với bản cung đi.”
Nàng do dự một chút, lập tức cười nói: “Vậy, thần thiếp cung kính không bằng tuân mệnh.” Nói xong, liền xoay người đi đến, cùng ta bước lên loan kiệu.
Màn kiệu rơi xuống, loan kiệu được nâng lên.
Ta nghiêng người hỏi nàng: “Có điều bản cung cũng chỉ vừa mới biết chuyện này, rốt cuộc là chuyện xảy ra khi nào?”
Nàng nhanh trí, mở miệng nói: “Thần thiếp nghe nói sáng nay lúc dùng điểm tâm còn rất tốt, một lát sau đột nhiên nói đau bụng dữ dội. Trùng hợp là lúc ấy thái y đến bắt mạch, nghe nói lúc thái y xem mạch, sắc mặt liền biến đổi.”
Đột nhiên…
Khẽ nhìn vẻ mặt Ngọc tiệp dư, tiếp theo lại nhớ đến lời nói lúc trước của nàng. Không được động vào Thiên Phi, nếu như vậy, đạo lý như thế cũng áp dụng cho Diêu phi. Hôm qua, Hạ Hầu Tử Khâm còn cố ý nhắc nhở ta, từ lời nói của hắn, ta cũng không khó nhận ra, nếu thật sự có ai động đến con của hắn, hắn nhất định sẽ không tha.
Cười nhạt một tiếng, ta nói: “Như vậy tỷ tỷ cho rằng, việc này là ngoài ý muốn, hay vẫn có gì khác?”
Trên mặt của nàng thoáng hiện lên một tia sợ hãi, cúi đầu nói: “Việc này thần thiếp không dám tự phỏng đoán.”
Ta không nói gì, ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt nhìn xuyên qua khe trống ở cửa sổ của chiếc màn được vắt lên. Ta nhìn thấy ở bên ngoài các cung nhân đang vội vã đi qua, sáng sớm hôm nay, dường như thoáng cái lại trở nên bận rộn.
Cười nhạo một tiếng, lúc này thời tiết cuối cùng cũng đã ấm lại, trong thời khắc mùa xuân đang đến như thế này, Diêu phi lại phải đối mặt với sự việc như thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

