Beta: Như Bình + Kim NC
Các nàng tính toán thật vừa vặn, đúng lúc này để ta có thể cử động bình thường, như vậy theo bản năng ta nhất định sẽ nhỏm dậy chạy ra ngoài.
Có điều, bây giờ ta chạy ra ngoài còn làm gì được nữa?
Ta cắn răng, tiếp tục chạy thẳng ra ngoài.
Hắn đi rất nhanh, ta chỉ thấy Lý công công đang vội vã chạy sát phía sau hắn. Ta chạy lên, mặc kệ hắn có nghe hay không, ta nhất định phải đuổi theo.
“Hoàng thượng!” Ta gọi lớn một tiếng, rõ ràng nhìn thấy bước chân của hắn khựng lại, nhưng hắn không hề dừng lại mà vẫn bước thật nhanh ra ngoài.
Bên ngoài, các cung nhân của Bắc Tề ai nấy đều hoảng sợ nhìn ta và hắn, nhưng không dám nói một câu.
Ta xông lên, đứng chặn trước mặt hắn, trái tim đập điên cuồng hỗn loạn, ta nhìn hắn, thở hổn hển.
Tất cả đều quá rõ ràng không thể giải thích được gì cả, không phải sao?
Ta xuất hiện trong phòng Hàn vương, hắn lại đột nhiên tới.
Nhưng vì sao hắn đến một mình, Dao phi đâu? Ta còn tưởng rằng Dao phi sẽ dẫn hắn đến.
Ta yên lặng nhìn hắn, rốt cuộc hắn cũng dừng bước lại nhìn ta.
Ta chỉ muốn hỏi, chàng tin ư? Tin tất cả những chuyện này…
Nhưng những lời này cứ nghẹn cứng ở cổ họng không thể nào thốt ra được.
Chẳng biết tại sao, ta bật khóc đầy uất ức. Cái cảm giác sợ hãi và hoang mang này ngày càng sâu đậm hơn, cuối cùng ta cũng đã biết nguyên nhân vì sao. Thì ra, ta sợ hắn không tin ta.
Không tin ta…
Chỉ đơn giản như vậy.
Ngay vào lúc xuất cung ra ngoài, lòng ta chỉ còn mỗi cảm giác sợ hãi này.
Ta cho rằng, chờ chuyện của Trương Lăng giải quyết xong, lúc đó ta và hắn sẽ không còn khoảng cách nữa. Ta có thể thẳng thắn nói cho hắn biết tất cả, ta có thể thật sự làm Tang Tử một cách đường đường chính chính.
Thì ra ta đã quá ngây thơ rồi. Ta chưa từng nghĩ đến, Dao phi và Thanh Dương sẽ lợi dụng Hàn vương để hại ta!
Hắn chỉ đột nhiên nhắm mắt lại, không nhìn vào khuôn mặt đang đẫm nước mắt của ta.
Hắn nhếch môi, gằn từng chữ: “Thị vệ giữ thành nói, nàng cầm lệnh bài của tướng lĩnh trấn thủ hoàng đô một mình ngồi xe ngựa đến đây.”
Bây giờ Khanh Hằng là thống lĩnh ngự lâm quân, trong ngoài hoàng thành đều do y quản lý, chẳng qua là một tấm lệnh bài nho nhỏ mà thôi. Cố Khanh Hằng đưa cho ai đều không bình thường, chỉ duy nhất cho một mình ta là không có gì đáng nghi. Vì Hạ Hầu Tử Khâm biết rất rõ mối quan hệ giữa Cố Khanh Hằng và ta.
Ta tính toán ngàn đường vạn nẻo cũng không nghĩ tới hai người bọn họ tính kế với cả Khanh Hằng!
Muốn xuất cung chỉ cần một chiếc xe ngựa. Thị vệ nhận ra ta, nhưng sẽ không nhận ra cung nữ bên cạnh ta. Vì thế Thanh Dương mới mặc y phục cung nữ để vào cung phải không? Ta chưa bao giờ nghĩ tới, thì ra lần này ta lại đàng hoàng, thoải mái ra khỏi cánh cổng hoàng cung đến thế.
Khẽ cắn môi, ta lại nghĩ tiếp, Hạ Hầu Tử Khâm qua Cảnh Thái cung phát hiện ta không ở đó, chỉ cần hắn nghe ngóng tình hình sẽ nhanh chóng biết ta xuất cung, lại còn đến dịch quán nữa.
Hắn vốn không cần bất kỳ ai dẫn đến cả.
Sau đó, tất cả, tất cả mọi chuyện đều phơi bày trước mắt hắn một cách rõ ràng, hợp lý đến vậy.
Đầu ngón tay ta run lên, hai người bọn họ làm sao lấy được lệnh bài của Cố Khanh Hằng?
Ngước mắt nhìn hắn, ta run giọng hỏi: “Khanh Hằng đâu?”
Ta mới là mục tiêu của bọn họ, vì sao lại ra tay độc ác kéo cả Cố Khanh Hằng vào chuyện này, nhưng bây giờ dù ta có hận thì làm gì được nữa đây. Trong đôi mắt Hạ Hầu Tử Khâm tràn ngập sự đau xót, hắn cắn răng mở miệng: “Bây giờ mà nàng chỉ quan tâm đến một mình y sao? Đương nhiên, y là đồng lõa của nàng thì phải trả giá thật đắt. Trẫm thật sự muốn hỏi, nàng hi vọng trẫm sẽ định tội y thế nào? Lén thả phi tần xuất cung, hay là giáng thẳng cho y tội danh thông đồng với địch phản quốc!”
Ta hoảng sợ lảo đảo cả người.
Thông đồng với địch phản quốc?
Ta đến thăm Hàn vương, là vương gia của Bắc Tề, như vậy ta cũng là thông đồng với địch phản quốc phải không?
Ta suy sụp cười: “Hoàng thượng cho là vậy sao? Như vậy người nghĩ thần thiếp và Hàn vương như thế nào? Thần thiếp và Hàn vương hoàn toàn trong sạch.”
“Vậy sao? Nói như vậy thì nàng vốn không quan tâm đến y đúng không?” Ánh mắt hắn nhìn ta bỗng trở nên vô cùng sắc bén, hắn lớn tiếng gọi: “Người đâu!”
“Hoàng thượng.” Hai thị vệ vội vàng bước lên.
Hắn không nói lời nào, bước nhanh tới, “soạt” một tiếng rút thanh kiếm đeo bên hông một thị vệ ra, xoay người chạy thẳng vào gian phòng Hàn vương.
Ta hoảng sợ, hắn muốn làm gì?
“Hoàng thượng!” Lý công công cũng sợ đến trắng mặt, thoáng chần chừ rồi cuối cùng vội vàng đuổi theo.
Ta cũng chạy theo, hắn điên rồi sao? Hắn có thể giết ta, nhưng không thể động vào Hàn vương!
Khi đó chính hắn đã nói, nếu Hàn vương chết ở Thiên triều, Bắc Tề và Thiên triều chắc chắc sẽ khai chiến! Nhưng bây giờ thì sao? Hắn đã quên rồi? Quên rồi sao!
Làm sao hắn có thể tự mình cầm kiếm xông vào như vậy?
Dưới tình thế cấp bách, ta quay đầu lại nhìn đám thị vệ đứng phía sau nói: “Còn không mau tới ngăn Hoàng thượng lại!”
Đám thị vệ giật mình, đưa mắt nhìn nhau.
Nghe Hạ Hầu Tử Khâm cười lạnh nói: “Bây giờ rốt cuộc ai là Hoàng thượng? Đứng ngẩn ngơ ra đó làm gì? Kéo nàng ta lại cho trẫm!” Hắn nói nhưng bước chân vẫn không hề dừng lại.
Lòng ta hoảng hốt, bước nhanh hơn về phía trước, chợt nghe thấy những tiếng bước chân dồn dập ở phía sau. Sau đó, có một bàn tay đưa qua kéo ta lại, ta chỉ nghe giọng một người nói: “Nương nương, xin đắc tội.”
“Khốn kiếp! Buông bản cung ra!” Ta giãy giụa, nhưng làm sao có thể chống lại được sức lực của bọn họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

