Beta: Kim NC + Thỏ SN
Ta cũng không nhịn được mà ngoái đầu ra cửa để nhìn, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy Diêu Hành Niên trong truyền thuyết. Lão ta là nguyên lão của tiền triều, cũng là người đang nắm trong tay binh quyền của Thiên triều.
Theo như lời Hạ Hầu Tử Khâm nói, thì người này, chính là một lão hồ ly.
Không biết tại sao, khi nhớ tới lời nói của hắn, ta bất giác không kìm được mà muốn bật cười.
Thái hậu xoay người, đưa mắt với một cung nữ, ý bảo nàng ta kéo màn che xuống, Hạ Hầu Tử Khâm nửa ngồi nửa nằm, miễn cưỡng chống đỡ thân thể, nhìn hắn có vẻ rất khó chịu, nhưng hắn lại không chịu nằm xuống, ánh mắt nhìn theo phía Thái hậu, xuyên qua tấm màn, nhìn vào người phía ngoài.
Diêu Hành Niên đi nhanh vào trong phòng, quỳ một chân trên mặt đất nói:” Tham kiến Hoàng thượng, tham kiến Thái hậu!” Trên người lão ta còn mặc áo giáp, trên đường khi lão đi đến đây, mấy vạt áo cứ va chạm vào nhau, phát ra những tiếng “leng keng”. Trên thắt lưng dắt bội kiếm, cho nên âm thanh phát ra lại còn lớn hơn.
Nhưng mà, liếc mắt nhìn lão ta một cái, ta đã cảm nhận được lão là một người có kinh nghiệm sâu rộng trên chiến trường, hơn hẳn người thường.
Không biết tại sao khi nhìn lão ta, ta lại chợt nhớ tới Hàn Vương. Theo truyền thuyết mà ta nghe được, thì y là người có chiến công vô cùng hiển hách. Nhưng mà, ta lại không thể cảm nhận được trên người của y cái khí thế bức người như của Diêu Hành Niên. Trên người y, không có cảm giác áp bức của người cầm binh chiến đấu sa trường.
Mà người đang ở trước mặt ta, Diêu Hành Niên, lại có.
Vì thế, cảm giác của ta đối với Hàn vương, luôn luôn kỳ lạ như vậy.
Ta chậm rãi thu hồi suy nghĩ của mình, yên lặng liếc mắt nhìn về phía Hạ Hầu Tử Khâm, hắn thở hổn hển, có ý không muốn nói gì. Chỉ nghe Thái hậu nói:” Diêu tướng quân mau đứng lên đi.”
Nhìn thấy Diêu thục phi đi nhanh về phía trước, trong đôi mắt lóe ra tia nhìn mừng rỡ, nhưng vẫn chưa mở miệng nói câu nào.
Diêu Hành Niên đứng lên, đi về phía trước một bước, nói: “Thái hậu, Hoàng thượng bị làm sao vậy ạ?”
Thái hậu hừ một tiếng, nói: “Diêu tướng quân cũng nhìn thấy đấy, theo ai gia thấy, bọn họđúng là không thiết sống nữa rồi!”
Diêu Hành Niên đưa mắt nhìn vào bên trong màn, ta nghĩ chắc lão ta cũng không thấy được rõ lắm, chắc lão ta cũng muốn nhìn kĩ, nhưng do trong phòng che màn thế này, lão ta muốn cũng không nhìn rõ được. Chỉ nghe lão nói tiếp:” Thái hậu, việc quan trọng trước mắt làchữa trị cho Hoàng thượng đã.”
Lão vừa nói dứt lời, đã thấy thái y đứng bên cạnh nói: “Diêu tướng quân, Hoàng thượng bị như thế này là do dị ứng với bạc hà, hạ quan cũng không có cách nào, chỉ có thể dốc sức ra tìm hiểu thôi…”
Nghe thế, Diêu Hành Niên vẫn không nói gì, chỉ nói với Thái hậu,:” Bẩm Thái hậu, mạt tướng đến đây, có dẫn theo một vị đại phu chuyên chữa trị những căn bệnh nan y, hay là trước hết để cho ông ấy qua khám cho Hoàng thượng một chút.”
Lòng ta kinh hãi, khá lắm Diêu Hành Niên, lão ta thật sự to gan! Chắc hẳn lão cáo già này nghĩ rằng Hạ Hầu Tử Khâm đang giả vờ bệnh tật, nên mới dẫn theo đại phu đến đây để kiểm chứng!
Ta đưa mắt nhìn về phía Thái hậu, quả nhiên nghe thấy Thái hậu từ chối nói:” Không thể được, Hoàng thượng là thân thể ngàn vàng, sao có thể để cho một tên đại phu bên ngoài tùy tiện khám và chữa bệnh được?”
Diêu Hành Niên vẫn không kiêu ngạo cũng không tự ti như trước nói: “Thái hậu, người đừng nên xem thường ông ấy, thật ra ông ấy..”
“Mẫu hậu.” Diêu Hành Niên chưa nói dứt câu đã bị Hạ Hầu Tử Khâm cắt ngang, nghe thấy hắn yếu ớt nói: “Trẫm bây giờ rất khó chịu, để cho ông ta tiến vào đi.”
Ta hơi giật mình, nhìn hắn, nhưng hắn lại không nhìn ta, mà trực tiếp đưa tay qua màn.
“Hoàng thượng… ” Thái hậu đau lòng gọi hắn một tiếng, vội vã xoay người, vào bên trong tấm màn.
Hắn bỗng nhiên xoay người, tay ôm lấy bụng, cúi người nôn một trận. Ta hoảng sợ, sao hắn giả vờ mà lại y như thật thế kia. Rõ ràng là không có gì để nôn ra, nhưng vẫn không nhịn được mà nôn một trận như thế.
Mặc dù ta biết hắn đang giả vờ, nhưng ta vẫn cảm thấy đau đau, cảm thấy thương hắn. Ta rút khăn tay ra, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên thái dương hắn, khẽ gọi hỏi: “Hoàng thượng, người thế nào rồi? “
Hắn không nói lời nào, nhưng vẻ mặt Thái hậu thì đã rất nặng nề, rất tức giận, bà quát:” Đứng ngây đó nhìn cái gì? Không thấy Hoàng thượng đau đớn thế này rồi sao!”
“Thái hậu thứ tội! Thái hậu thứ tội! “
Bên ngoài màn, mấy Thái y đã quỳ rạp xuống đất, hoảng sợ cầu xin rối rít.
Ta nghe thấy hình như Diêu Hành Niên gọi tên của ai đó, liền nhìn thấy một người vội vã tiến vào trong, y chạy tới long sàng, quỳ xuống nói: ” Thảo dân là Châu Du Thường, tham kiến Hoàng thượng, tham kiến Thái hậu!”
Ông ta vừa dứt lời, Diêu Hành Niên liền nói: “Ngươi xem bệnh cho Hoàng thượng trước đi. “
“Dạ.” Châu Du Thường vội vã đứng dậy, đi qua phía giường.
Ta nhìn kỹ, ông ta là một người đàn ông tầm bốn mươi tuổi, khuôn mặt bình thường, dễ nhìn, ta nhìn ông ta không chớp mắt. Yên lặng đưa mắt nhìn Hạ Hầu Tử Khâm, thấy hắn nhắm chặt hai mắt, cũng không thèm nhìn ông ta lấy một cái, ta đỡ lấy hắn, thấy thân thể hắn mềm oặt, yếu ớt.
Châu Du Thường đưa tay bắt mạch cho hắn, chỉ trong chốc lát, lên tiếng nói: “Hoàng thượng bị như thế này, là do dị ứng với bạc hà.”
Một lúc sau mới nghe hắn nói: ” Quả nhiên vẫn là người Diêu tướng quân đem tới là tốt nhất, trẫm cảm thấy, đã bắt đầu dễ chịu hơn rồi. “
Thái hậu vui vẻ nói: “Tốt rồi, ai gia sẽ ban thưởng hậu hĩnh cho ngươi.”
Châu Du Thường cúi đầu thấp xuống, lên tiếng từ chối: “Thảo dân quả thật không dám nhận thưởng đâu ạ, Long thể của Hoàng thượng an khang chính là phúc của Thiên triều. ” Nói xong thì dập đầu, rồi lui ra ngoài.
Sắc mặt Thái hậu tươi tỉnh hơn một chút, bà đứng dậy, đi ra ngoài nói: “Nếu không có việc gì nữa thì mọi người lui ra hết đi, đừng quấy rầy Hoàng thượng nghỉ ngơi. “
Nghe vậy, mọi người đều hành lễ, rồi cúi đầu cáo lui, Diêu thục phi chần chừ chưa muốn đi, cuối cùng nàng ta cũng không đi. Mà ta, vẫn ngồi bên trong màn, không đứng dậy. Nhưng mà Thái hậu cũng không câu nệ với chuyện này, bà đi về phía trước vài bước, rồi mở miệng nói: “Việc này Diêu tướng quân thấy thế nào? “
Lát sau mới nghe Diêu Hành Niên nói: “Trương phu nhân có ý tốt, không ngờ tới chuyện xảy ra như thế. Mạt tướng muốn xin Thái hậu nể mặt mạt tướng, xin Thái hậu tha cho một lần.”
Thái hậu hừ lạnh một tiếng: “Việc đã đến nước này, Diêu tướng quân còn muốn cầu tình xin tha thay cho bọn chúng sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
