Beta: Thỏ SN + Vô Phương + Như Bình
Nương nương…
Giọng nói vô cùng quen thuộc, chính là giọng nói quanh quẩn bên tai ta mấy đêm nay làm ta bừng tỉnh giữa cơn ác mộng. Mỗi khi nó vang lên bên tai, ta lại không dám gọi tên nàng vì sợ đau lòng.
“Triêu Thần…” Nhưng lúc này, ta không thể kiềm chế được nữa, run run giọng gọi ra cái tên kia.
Ta cho rằng dù ta có gọi nữa, nàng cũng không bao giờ nghe được. Ta cho rằng, ta hứa hẹn với nàng nhưng lại không làm được, khiến ta cảm thấy hổ thẹn với nàng.
“Nương nương!” Bên ngoài có bóng người chạy vào, quỳ gối trước mặt ta, khóc ròng nói, “Nô tì không bảo vệ tốt cho nương nương. Nô tì xin lỗi người.”
Ta kích động rời khỏi vòng tay ôm ấp của Hạ Hầu Tử Khâm, nhào tới đỡ nàng lên, bỗng nhiên ta cảm giác được cánh tay của nàng co rụt lại, ta mới nhớ ra trên người của nàng vẫn còn đầy thương tích. Nhưng mà không chết là được rồi, chỉ cần còn sống là được rồi.
Nàng khóc ròng, còn ta cười mừng rỡ.
Triêu Thần đưa tay lên lau nước mắt, nhỏ giọng nói: “Mỗi ngày nô tì thấy người đau lòng, nô tì cũng đau lòng lắm. Thế nhưng người lại cố gắng ăn cơm, cố gắng ngủ, nô tì cảm thấy hết sức vui mừng …”
Trong lòng ta lại chấn động mạnh, thì ra người cung nữ đưa cơm cho ta mỗi ngày là Triêu Thần! Chính là Triêu Thần!
Người đang ngồi phía sau cho ta quá nhiều điều ngạc nhiên vui mừng.
Hắn lại đưa tay kéo ta trở về, nhẹ giọng nói: “Triêu Thần, đi ra bên ngoài canh chừng.”
“Dạ.” Triêu Thần nhanh chóng lui ra bên ngoài.
Ta giật mình, muốn gọi nàng lại vì ở bên ngoài trời sắp đổ mưa. Bàn tay đang nắm cổ tay ta khẽ siết lại, nghe thấy giọng nói của hắn vang lên bên tai: “Một lát nữa trời mới mưa, Triêu Thần ra ngoài canh chừng sẽ không có việc gì đâu.”
Ta ngạc nhiên ngoái đầu nhìn khuôn mặt của người đàn ông sau lưng mình, hắn thật là hiểu ta.
Ta nhìn hắn không thể nhịn được mà cười lên thành tiếng.
Hắn chợt giật mình, nhìn ta một lát sau mới hỏi: “Đang ở lãnh cung, sao nàng còn cười được.”
Ta hít một hơi dài, ngửa mặt nhìn hắn: “Hoàng thượng cũng biết nơi này là lãnh cung sao? Vậy sao người còn đến nơi xui xẻo như thế này vậy?” Ta nhớ tới người cung nữ Dao phi mang đến, nàng ta sợ chỗ này đến mức không dám ở lại thêm một khắc, chỉ hận là không thể lập tức bỏ chạy khỏi đây.
Hắn cười ôm ta vào lòng nói: “Trẫm đã đồng ý với nàng, đợi chuyện của Trương Lăng được giải quyết, trẫm sẽ thưởng cho nàng.”
Ta giật mình vội nói: “Nhưng chuyện của Trương Lăng cũng không được giải quyết.” Theo chủ ý của ta là làm suy yếu thế lực của Diêu Hành Niên. Nhưng bị Thiên Lục nhúng tay vào, lại bị Dao phi làm rối loạn mọi chuyện. Nói cho cùng, chúng ta cũng không thắng tuồng vui này.
Hắn cúi đầu nhìn ta, mỉm cười: “Nhưng phần của nàng đã làm rất tốt. Trẫm đã đồng ý với nàng tuyệt đối sẽ không nuốt lời. Còn những chuyện khác …” Nụ cười trên mặt hắn từ từ biến mất, một lát sau mới nhỏ giọng nói, “Đều không liên quan đến nàng.”
Ta biết, nhất định là hắn nghĩ tới Dao phi, hắn không nói, nhưng nhìn nét mặt hắn ta đoán ra ngay.
Ở trong lòng hắn, Dao phi vẫn có ảnh hưởng, nếu không hắn sẽ không biểu hiện như vậy.
Nếu Triêu Thần là người của hắn, như vậy chuyện lần này, chắc chắn hắn đã biết trọn vẹn không sót điều gì. Có điều, việc này nếu chỉ vì phi tần đố kỵ mà hãm hại ta thì hắn căn bản không cần phải làm như vậy.
Ta suy nghĩ, đột nhiên ngày càng hoảng hốt, vội vàng nắm lấy cánh tay hắn nói: “Hoàng thượng …”
Hắn lại khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng nói: “Cũng là nàng thông minh, vừa nghĩ đã biết ngay. Lần này, lấy lại binh lực của hoàng đô từ Diêu Hành Niên là tình thế bắt buộc. Trẫm và lão ta vòng vòng vo vo một hồi, cứ cho là lão ta thắng nước cờ này đi. Trẫm chỉ không nghĩ tới …”
Không nghĩ tới Dao phi và Diêu Hành Niên cấu kết đối phó với hắn.
Đúng vậy, ta cũng không nghĩ tới.
Như vậy, hắn vất vả lấy thân mạo hiểm, chẳng phải đều uổng phí sao? Ta đau lòng cầm tay hắn, khẽ hít vào nói: “Hoàng thượng, có lẽ mọi chuyện cũng không phải như vậy. Việc này, có thể chỉ là trùng hợp chăng?” Ta không cảm thấy Dao phi giống loại người không để ý đến sống chết của hắn, Dao phi đối với hắn vẫn còn tình cảm. Chỉ khi trong lòng có hắn mới có thể làm nhiều chuyện điên rồ như vậy, không phải sao?
Hắn hừ khẽ một tiếng nói: “Chỉ sợ kẻ cấu kết với Diêu Hành Niên không phải Dao phi.”
Trong lòng ta khiếp sợ, xem ra hắn và ta có cùng suy nghĩ. Kẻ đó không phải Dao phi, như vậy đó là Hàn vương. Không, hay nói cách khác chính là Bắc Tề.
Còn Dao phi trong trận tranh đấu ở chốn hậu cung này, chẳng qua cũng bị người khác lợi dụng mà thôi. Vì thế, ta mới nói nàng ta ngu ngốc. Nàng ta chỉ làm những điều nàng ta muốn, nhưng không hề suy nghĩ việc này nên làm hay không. Nàng ta cho rằng đã tính kế được ta, nhưng không ngờ nước cờ nàng ta vừa đi cũng bị người khác tính kế. Đáng thương hơn nữa là nàng ta còn vui đến quên cả trời đất, bởi vì nàng ta cho rằng đã diệt trừ được ta.
Đột nhiên ta nhớ tới câu nói của Thanh Dương: “Thanh Dương là người Bắc Tề”, đúng vậy, ta không thể quên được sự thật này. Vì thế, tất cả những việc nàng ta làm, càng khiến cho ta cảm thấy hợp tình hợp lý.
Nhưng Hàn vương thì sao? Có phải y cũng hoàn toàn không biết tất cả những chuyện này? Chỉ sợ chuyện duy nhất y không biết chính là Thanh Dương và Dao phi hãm hại ta. Dùng ta để kéo theo Cố Khanh Hằng, sau đó giúp Diêu Hành Niên đoạt lại binh quyền của hoàng đô! Đây là một chiêu vô cùng chặt chẽ, không có kẽ hở, một mũi tên trúng hai con nhạn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

